Thứ Ba, 29 tháng 5, 2018

Chương 3: Tinh tế công tước thiếu niên tai mèo

Hình ảnh minh họa trong chương 3 này, là hình em mèo trộm liếm chóp mũi phấn hồng ý
= w =

Chương 3: Tinh tế công tước và thiếu niên tai mèo.

Tác giả: Thủy Sâm Sâm


Dịch và chỉnh sửa: Rindoll
_______________
.
.
.
Nếu như bị phát hiện, sẽ bị đem đi lột da. Mạc Vân Thịnh run rẩy chòm râu nhỏ, mặt mèo đều nhăn lại.


Nghĩ như vậy, giữa phòng bệnh cao cấp đột nhiên dư ra một con vật còn sống - này cũng thực quỷ dị.


Trong lòng hò hét “Mau chạy khỏi nơi này”, ngay sau đó, con ngươi to tròn màu lưu ly và hai tròng mắt sắc bén của nam nhân vừa vặn đối mặt nhìn nhau.


“!!!!!” Nháy mắt toàn bộ lông của Mạc Vân Thịnh đều xù lên, phần lưng nho nhỏ cong thành một độ cung, cái đuôi trực tiếp bự đến gấp đôi, thân thể nhỏ bé ước chừng chỉ bằng một bàn tay liền trở nên lớn hơn một vòng.


Hệ thống hăng hái tát nước: “Úi chà, chính diện gặp mặt rồi.”


Làm sao đây!! Nói chỗ tốt nhất để ẩn thân đâu. Mạc Vân Thịnh bị dọa móng vuốt đều duỗi ra, căng thẳng thân thể nhìn chằm chằm nam nhân. Tiểu nãi miêu căn bản không phải là đối thủ của Tước gia có thân hình cao to, miệng kêu xèo xèo, hai móng vuốt quơ múa thị uy chẳng những không dọa nam nhân chạy, ngược lại làm chính mình ngã lộn nhào.


Lạc Hàn Diễn không hổ là thần bảo hộ của đế quốc, tốc độ tay tuyệt vời nhanh chóng. Bất quá chỉ trong nháy mắt, Mạc Vân Thịnh đã bị túm gáy xách lên, giẫy giụa vài cái cũng không thể chạy thoát, miệng không tự giác tràn ra vài phần tiếng kêu thảm thiết: “Meo! Meo! Meo!”


Đáy mắt Lạc Hàn Diễn hiện ra một tia khác thường, môi mỏng nhấp lại càng chặt hơn, dường như đang đè nén gì đó.


Ánh mắt của nam nhâm đầy lửa nóng nhiệt tình, giống như ác lang đang nhìn cừu non. Nhưng mà bị xách lên hồi lâu mà cũng không có bị thương, Mạc Vân Thịnh lại giẫy giụa đến mệt mỏi, liền mềm nhũn gục đầu xuống, có điều cái đuôi nhỏ cứ quơ qua quơ lại để tỏ vẻ bất mãn.


Chờ một chút!!! Ánh mắt Boss tuy rằng nguy hiểm nhưng lại cực kì quen thuộc. Năm đó sạn thỉ quan dẫn cậu về nhà, ánh mắt cũng là như vậy. Chẳng lẽ vầng sáng manh sủng của cậu ngay cả Boss cũng có thể bị mê hoặc. Chìa bàn chân nhỏ ra, thử vỗ vỗ khuôn mặt đẹp trai của Lạc Hàn Diễn.


Quả nhiên.


Vẻ mặt Lạc Hàn Diễn liền trở nên nồng nhiệt, hắn vươn tay sờ soạng chân nhỏ lông xù.


Sờ sờ tai nhọn.


Sờ sờ đuôi nhỏ.


Thậm chí
 cái bụng trắng mềm mại cũng sờ luôn.


Nếu không phải Mạc Vân Thịnh liều mạng chống cự, thì tiểu thí thí (mông nhỏ) cũng khó thoát khỏi vận rủi bị sờ.


Cùng ngày này, hạ nhân ở Tước phủ nghênh đón Tước gia phủng một mao đoàn tử* trở về. Từ đây, giữa lúc phu nhân liên tục mất tích phủ Tước gia lại nhiều ra thêm một bé mèo nhỏ. (Mao đoàn tử = cục bột lông trắng tròn vo = em mèo lông trắng tròn vo.)


Lạc Hàn Diễn một tay chế trụ thân thể Mạc Tiểu Thịnh. Đi theo ở phía sau là quản gia thái độ cung kính.


“Tước gia, có cần mời bác sĩ đến không?” Quản gia giữ vững nét mỉm cười hoàn mỹ.


Tước gia có tính khiết phích (ở sạch), lúc trước phu nhân cũng không thể làm cho Tước gia động dung, lấy được cũng chỉ là nồng đậm nghi ngờ và chán ghét. Đụng chạm sinh vật đúng là không dễ, mèo nhỏ này không thể chết. Để bác sĩ kiểm tra xem nó có khỏe mạnh hay không, thuận đường hỏi thăm chút những việc cần chú ý khi nuôi mèo.


Tước phủ quá mức uy nghiêm, mất đi cái gọi là gia đình ấm áp mà người thường nên có, quản gia hy vọng sau khi vật nhỏ này sống ở đây, sẽ mang đến nhiều chút sức sống giống như là một gia đình, có thể làm cho Tước gia thả lỏng, lộ ra tươi cười.


Lạc Hàn Diễn gật đầu.


Quản gia nói: “Vậy phải tắm rửa cho nó sao?”


“Chuẩn bị toàn ngư yến*.” Lạc Hàn Diễn lại gật đầu rồi ra hiệu cho quản gia lui xuống, sau đó cầm mao đoàn tử lên lầu. (Toàn ngư yến: Bữa tiệc toàn là cá.)



Nhìn thang lầu trống trải xa hoa, quản gia ý cười càng thêm sâu, Tước gia đây là muốn tự mình ra tay? Tước gia từ nhỏ chưa từng thân cận với ai hay bất cứ vật nào, lão phu nhân năm đó đau lòng vô cùng lại không có biện pháp. Xem qua vô số chuyên gia tinh tế, Tước gia vẫn như cũ làm theo ý mình. Cuối cùng, lão phu nhân mang theo tiếc nuối mà qua đời, hiện giờ phải chăng lại có hi vọng?


Bị đặt ở trong bồn hoa sen, hai cái chân trước nho nhỏ của Mạc Vân Thịnh bám vào mép bồn tắm, đôi mắt lén nhìn ai kia. Ai kia - Lạc Hàn Diễn đã cởi xuống quần áo, lộ ra cơ bụng căng chặt tinh tế sáng bóng như kim loại, cởi bỏ quần áo không hề cấm dục, ngược lại tràn ngập sự bùng phát và cảm giác áp bách. Chăm chú liếc mắt nhìn ba tấc dưới rốn của đối phương, Mạc Vân Thịnh bĩu môi thầm nghĩ: Vẫn còn, cùng sạn thỉ quan như nhau .


Hệ thống nói: “Hâm mộ cũng phải nhanh làm nhiệm vụ đi!”


Ai hâm mộ. Mạc Vân Thịnh quay đầu, trầm ngâm một lát, nói: “Ngươi nói thử xem, Lạc Hàn Diễn mang ta trở về có phải là muốn nuôi ta không? Hay là thuận tiện giám thị, tính toán từ trên người ta để tìm ra manh mối?”


Hệ thống: “Theo số liệu cho thấy, đều có khả năng.”


# Bàn về miêu mễ muốn sưởi ấm biến thái, cứu vớt thế giới là không có khả năng #


Mạc Vân Thịnh liếm liếm móng vuốt, quả nhiên là đang trêu chọc cậu.


“Tới tắm rửa.” Lạc Hàn Diễn một bàn tay nâng lên, mang theo Mạc Tiểu Thịnh đang liếm móng vuốt ngồi vào giữa bồn tắm.


Phía sau lưng bị một làn nước ấm đánh tới làm ướt nhẹp, lông tơ xõa tung dính chặt vào thân thể, Mạc Tiểu Thịnh mới hậu tri hậu giác phát hiện: Meo meo meo! Đây là đang được tắm rửa!


Mạc Tiểu Thịnh không quá thích tắm rửa, da lông ướt nhẹp dính dính vào nhau cảm giác cực kỳ khó chịu, đặc biệt là rất khó để làm khô lông, còn dễ dàng sinh bệnh. Khi còn nhỏ đều là ba ba liếm lông để tắm rửa cho cậu. Chờ gặp được sạn thỉ quan, tuy cũng có tắm nhưng bởi vì sau khi tắm xong sẽ có cá khô ngon để ăn lại còn được xoa bóp mát xa, chính vì vậy nên cậu mới có thể miễn cưỡng chịu đựng.


Sau khi lông tơ thấm nước dính vào làn da, nhìn qua càng nhỏ gầy. Thân thể mèo nhỏ ở trong lòng bàn tay Lạc Hàn Diễn giãy giụa, bụng nhỏ mềm mại kề sát ở lòng bàn tay, ấm áp theo đầu ngón tay chui vào thân thể, hắn lại có chút thỏa mãn. Nhỏ yếu như thế, chỉ cần nhẹ nhàng bóp một cái liền sẽ chết. Một loại cảm giác hoàn toàn khống chế trong lòng bàn tay làm linh hồn hắn tràn ngập sung sướng và thỏa mãn.


Giãy giụa đi.


Nhưng...


Vô dụng. Con ngươi Lạc Hàn Diễn thâm thúy như lốc xoáy, độ cung nơi khóe miệng như có như không chợt lóe rồi biến mất.


“Yên lặng một chút, nếu không toàn ngư yến đều sẽ hủy bỏ.” Ngoài miệng thì uy hiếp, nhưng động tác của Lạc Hàn Diễn lại ôn nhu cẩn thận múc một chút nước từ từ tẩy rửa cho vật nhỏ.


Toàn ngư yến?


“Meo méo?” Lỗ tai vốn dĩ rũ xuống liền run lên hướng về phía nam nhân mà dựng thẳng lên.


Nhạy bén phát hiện mèo nhỏ trong nháy mắt cảm xúc biến hóa, đồng tử Lạc Hàn Diễn hơi co lại, một tia ánh sao thoáng hiện qua. “Toàn ngư yến.” Lặp lại lời nói lần nữa, Lạc Hàn Diễn quan sát mèo nhỏ, không buông tha dù chỉ một dấu vết.


“!!”Mạc Vân Thịnh trộm liếm liếm cái mũi phấn hồng, sạn thỉ quan mỗi tuần đều vì cậu mà chuẩn bị toàn ngư yến mỹ vị.


Thật! Muốn! Ăn!


Hệ thống hận sắt không thành thép mắng: “Đồ tham ăn!” Ngươi đều sắp bại lộ rồi!


Thừa dịp mèo nhỏ đang hết sức trầm mê, biểu tình Lạc Hàn Diễn lộ ra vẻ cao thâm khó đoán, nhanh chóng đem mình và mèo nhỏ tắm rửa sạch sẽ.


Ở thế giới tinh tế hưởng thụ phục vụ làm khô lông tiên tiến, Mạc Vân Thịnh nhìn Tước gia thuận mắt rất nhiều. Kỹ thuật so ra kém sạn thỉ quan, nhưng được cái là nghiêm túc. Nếu như thường ở tinh tế, Lạc Hàn Diễn cũng coi như đạt yêu cầu của cậu.


Hệ thống đối với chí không tiến thủ của Mạc Vân Thịnh châm chọc mỉa mai: “Boss phục vụ thật là tốt, ngươi đúng là có mệnh hưởng.”


Mạc Vân Thịnh đem cái đuôi túm lại: “Không cần nhắc nhở ta mệnh đồ* nhiều chông gai, coi chừng ta kích động đổi 500 năm sinh mệnh! Đúng rồi, lát nữa ta còn được ăn toàn ngư yến, ta giúp ngươi ăn luôn.” (Mệnh đồ = con đường số mệnh.)


Hệ thống nhếch miệng: “Ha hả.” Đồ sâm phá*. (Sâm phá chắc là nói em nó vừa ngây thơ vừa phá của vừa tham ăn.)


Toàn ngư yến ở tinh tế nhìn rất tinh xảo, vị giác lại giống như nổ mạnh. Mạc Vân Thịnh chỉ mới ăn một ngụm, lông liền nổ tung.


Meo meo meo, Lạc Hàn Diễn đây là muốn độc chết cậu!



Hệ thống xấu xa thầm nghĩ: “Ta biết nhưng chỉ cười mà không nói.”


Cuối cùng, Mạc Tiểu Thịnh cũng không ăn, để bụng đói trốn ở trong tủ quần áo của Boss rồi tự mình ủy khuất.


Về phần cái người bưng bồn cá nhỏ, Lạc Hàn diễn sắc mặt âm trầm......


Không để ý tới hắn, sẽ ăn chết mèo.


Hệ thống nói, thức ăn ở thế giới tinh tế thế nhưng lại là loại thức ăn bạo tạc cao nhất! Đẳng! Cấp! Mỹ! Vị!?


Biến thành mèo, Mạc Vân Thịnh kiêu căng tùy theo sinh tồn dã tính liền toát ra.Cắn cái đuôi nhọn nhọn cuộn thành viên tròn trốn ở trong góc tủ, thấp giọng meo hai tiếng, hoài niệm bốc lên liền nhớ tới cá khô nhỏ của sạn thỉ quan.


Hình ảnh giằng co giữa Tước gia và tiểu bạch đoàn trốn trong tủ quần áo nhìn qua thật là thú vị, quản gia âm thầm buồn cười. Tước gia sắc mặt càng đen, bất quá cũng có thêm vài phần nhân khí.


“Tước gia, tiểu gia hỏa lần đầu tới nơi địa phương xa lạ khẳng định là rất sợ hãi. Ngài cần phải trấn an nó, phóng thích khí tức sẽ dọa đến nó.”


Nghe nói vậy - Quả nhiên sắc mặt đen thui của Tước gia trở nên tốt hơn mấy phần, quản gia nói tiếp: “Ngài có muốn thử một chút đem đồ ăn đặt ở trong tủ quần áo, chờ mèo nhỏ thả lỏng một ít, rồi cũng sẽ tự mình đi ra ăn.”


Đồ ăn, phóng*, tủ quần áo. (Phóng = thả/để.)


Sắc mặt Lạc Hàn Diễn có chút cứng, tính khiết phích lại muốn bạo phát.


Quản gia cười tủm tỉm nói: “Tước gia, mèo con này quá nhỏ và yếu ớt, nếu như vừa sợ lại vừa đói, rất có thể sẽ chết.”


“Ngươi, phóng*.” Gian nan phun ra hai chữ. Lạc Hàn Diễn sắc mặt xanh đen, gắt gao nhìn chằm chằm quản gia đem cái chén dành cho mèo nhỏ đặt ở trong tủ quần áo. Ánh mắt chậm rãi di chuyển về phía trước, những thứ này tức quần áo đều sắp sửa nhiễm phải mùi vị của canh và cá——
(*Phóng: ý nói quản gia để đồ ăn ở trong tủ quần áo đi.)


Mặt than trong nháy mắt muốn hỏng mất.


Quản gia không nhịn được bật cười, biểu tình của Tước gia thật sinh động. Tước gia lông tơ khống* rốt cuộc cũng có cơ hội chữa khỏi tính khiết phích rồi. (Lông tơ khống = thích lông xù.)


Nếu như lão phu nhân nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui vẻ.


“Tước gia, chúng ta rời đi trước đi. Để cho mèo con làm quen với khí vị nơi này.”


Quen thuộc, khí vị……


Lạc Hàn Diễn nhìn chằm chằm cục lông tròn, biểu tình quỷ dị, “Ngươi có thể an tâm ăn cơm.”


Đối với một mâm sắc hương đều đủ, hương vị thịt cá kỳ ba, Mạc Tiểu Thịnh cắn cắn móng vuốt, rối rắm run rẩy chòm râu: “Sinh cơ không có cách nào bảo đảm, muốn ta hoàn thành nhiệm vụ như thế nào aaa, QAQ.”


Hệ thống khoanh tay: “Quá mỏng manh.”


Đối mặt với đôi mắt to ngập nước mắt, hệ thống Alexander, cuối cùng không kiên trì được, nói: “Được rồi, dù sao cũng là nhiệm vụ tân thủ. Mỗi lần tăng thêm một chút giá trị hoà bình, ngươi liền có thời gian biến thân trong vòng mười phút.”


“Không thể một ngày sao?” Mạc Vân Thịnh mắt mèo tròn xoe trừng lên, ngửa đầu 45 độ.


Hệ thống: “……” Yếu điểm mặt* kiên trì bền vững, giả bộ đáng thương cũng vô dụng. (Yếu điểm mặt: chắc là nói hệ thống có yếu điểm không đỡ nổi gương mặt đáng "eo" dễ thương của em nó.)


Một trận cò kè mặc cả, hệ thống nhượng bộ cho hai mươi phút.


Quỷ hẹp hòi. Mạc Vân Thịnh bĩu môi, nếu là sạn thỉ quan, khẳng định đã sớm đáp ứng cậu, đem cậu phủng đến tận trời.


Hệ thống vô ngữ: “Hảo, ngươi hiện tại chỉ là một con mèo con, đừng làm bản mặt thâm trầm.”


Hiểu rõ gật đầu, Mạc Tiểu Thịnh tỏ vẻ diễn xuất vốn đã có, không hề áp lực. Lỗ tai run lên một cái, lắc cái đầu nhỏ, một đôi mắt to tròn đen bóng, đánh giá chung quanh đồng thời nhịn không được so sánh. Nơi này so với căn phòng của sạn thỉ quan còn lớn hơn gấp hai lần, không khí bài trí cũng rất nhiều, hẳn là giá trị xa xỉ. Quan sát quang cảnh trong phòng ngủ, có thể nghĩ đến chủ nhân nơi này tất nhiên là người có tác phong trầm ổn uy nghiêm cấm dục.


Nghĩ tới bàn tay ấm áp đã vì cậu mà tắm rửa thổi mao, Mạc Vân Thịnh liếm liếm đệm thịt, rõ ràng là cường giả có tình yêu nội liễm, đột nhiên lại bị buộc thành biến thái, trở thành hắc hóa diệt thế. Kỳ thật cần phải cứu vớt chính là tam quan của toàn bộ thế giới này á.


Lúc này, trong thư phòng, quản gia và bác sĩ đứng ở phía sau Lạc Hàn Diễn, vây xem màn hình. Trên màn hình cho thấy cửa tủ quần áo đúng là đang mở ra, phía dưới tủ quần áo đầu tiên là lộ ra hai cái lỗ tai nho nhỏ nhọn nhọn, sau đó là nửa cái đầu nhỏ, một đôi mắt mèo thủy nhuận cẩn thận dò xét xung quanh.


Quản gia bật cười: “Tâm cảnh giác còn rất mạnh.”


Ánh mắt Lạc Hàn Diễn lóe lên, cũng không nói chuyện, đầu ngón tay nhẹ nhàng cử động va chạm vào nhau vuốt ve, dường như đang nhớ đến dư vị khi chạm vào cục lông mềm mại.


Một lát sau, trong màn hình, một nửa đầu mèo lộ ra lại cấp tốc lùi về. Qua lại hai ba lần, mèo nhỏ rốt cuộc cũng yên tâm vươn cái đầu nhỏ lông xù ra, móng vuốt nhỏ cũng không biết từ khi nào đã bám víu ở bên mép tủ quần áo.


Vươn ra ngón tay nhẹ nhàng đụng vào màn hình, đầu ngón tay chọc chọc vào lỗ tai của mèo con, ánh mắt Lạc Hàn Diễn dần dần thâm sâu.


Liếc mắt nhìn Tước gia, ánh sáng trong mắt quản gia chợt lóe, nhịn cười nói: “Thật là một tiểu gia hỏa* vừa hoạt bát vừa đáng yêu.” Dừng một chút, quét mắt nhìn bác sĩ đồng dạng cũng bị mê hoặc, đối với Lạc Hàn Diễn nói: “Tước gia, khi nào thì mới kiểm tra cho tiểu gia hỏa?” (Tiểu gia hỏa: là từ dùng để chỉ người hoặc động vật có tuổi hoặc dáng vẻ nhỏ xíu đáng yêu.)


“......Sẽ dọa sợ nó không.” Trầm mặc một lát, giọng nói Lạc Hàn Diễn như đang đè nén.


Bác sĩ mờ mịt trả lời: “Sao lại dọa nó chứ, chỉ là kiểm tra thân thể thôi mà.”


“Vậy kiểm tra đi.” Chăm chú nhìn màn hình thật sâu, âm thanh Lạc Hàn Diễn vẫn như cũ trầm thấp, tay lại chẳng biết từ lúc nào đã nắm chặt thành nắm.

_______________

Xong chương 3
__________________
Rindoll nói: Có lời của tác giả nữa, nhưng ta không hiểu tác giả nói gì nên ta không dịch.

Và... Truyện này mới chỉnh sửa sơ sơ, nếu ai thấy có lỗi chỗ nào thì nhắc nhở dùm nhé 0 v 0 ♥

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

Chương 2: Tinh tế công tước và thiếu niên tai mèo

Chương 2: Tinh tế công tước và thiếu niên tai mèo.

Tác giả: Thủy Sâm Sâm


Dịch và chỉnh sửa: Rindoll
___________________

Cách ly phòng bệnh thiếu niên hôn mê lại không biết bên ngoài đang phong vân biến hóa, hiện tại cậu đang cùng hệ thống nhà mình nói chuyện phiếm.


Hệ thống khích lệ: “Điểm giá trị hoà bình của Boss cao hơn một chút rồi.”


Mạc Vân Thịnh im lặng một lát rồi nói: “Ta ra sức nhiều như thế, vậy mà mới chỉ có một chút?”


“Xóa sạch đầu mối dấu vết và nội dung trong con chip là ta.” Hệ thống bình tĩnh vô cùng. “Một chút cũng là tin tức tốt rồi.”


Mạc Vân Thịnh nghĩ muốn vươn trảo ra cắn móng vuốt: “Còn có tin tức xấu nữa hả? Nhân tính đâu rồi?”

Hệ thống mật nước (ngọt ngào như nước) mỉm cười: “Đúng vậy. Ngươi hôn mê mấy canh giờ rồi, thời gian hóa hình chỉ còn có mười bảy phút. Lát nữa biến thành hình thú, ngươi cũng không cần suy xét đến nhân tính đâu.”


Giá trị hòa bình khó đề cao như vậy, Mạc Vân Thịnh chợt cảm thấy đời thật ảm đạm không có ánh sáng. Làm một con tiểu thú biến hóa thất thường có giáo dục xinh đẹp và đáng yêu?



Mình đã trêu chọc nó ở đâu vậy trời.


Suy nghĩ lại vẻ mặt liền đầy máu, tim đau thắt.


Cậu đã từng ở trong núi làm mưa làm gió hơn mười mấy năm, bị lão cha hận rèn sắt không thành thép liền ném cậu xuống núi để rèn luyện. Ban đêm vào buổi tối, đáng thương ngồi xổm ở góc tường run bần bật, tiểu nhung mao cuối cùng cũng tìm được nhân sinh mới rồi —— nó được sạn thỉ quan dẫn đi. (Như ta đã giải thích ở chương 1, sạn thỉ quan có nghĩa là người nuôi động vật chuyên hốt "phưn" cho chúng nó, nhưng ẻm lại gọi người nhận nuôi mình người hầu á, ý là người hầu của ẻm đó...)




Từ đây, cậu bắt đầu cuộc sống manh sủng hết lăn lộn rồi lại ăn uống. Nhưng mà, trời có mưa gió thất thường.


Một ngày trời trong xanh nào đó, cậu nằm ở trên đùi sạn thỉ quan, một bên vừa phơi nắng một bên vừa hưởng thụ mát xa của sạn thỉ quan. Bỗng nhiên, mây đen giăng đầy thiên lôi cuồn cuộn, cậu bị một đạo sét đánh trúng, thế là chết không tử tế.


Sau đó gặp được hệ thống, nó nói: Hoặc toàn bộ thân thể miêu bị thiêu đốt thành than bụi tan vào mây khói , hoặc tích lũy công đức để một lần nữa làm người.


Trong nháy mắt kia, cậu nghẹn ngào.


Ni mã, cậu đã từng bị sét đánh cho đến chín luôn á!


Còn có rất nhiều sủng vật không thích làm spa, không biết sạn thỉ quan có tưởng nhớ đến mình hay không.



Ôm đầy bi phẫn tràn ngập, Cậu ý chí chiến đấu sục sôi lên thuyền tặc* của hệ thống: Ngăn cản Ma Vương diệt thế, dùng ôm ấp ấm áp Ma Vương kiên cường tâm lãnh…… Nghĩ lại mình lúc trước thật trong sáng ngốc nghếch, Mạc Vân Thịnh rất muốn cào cào sô pha. (Thuyền tặc = ý nói hệ thống gian trá chuyên lừa gạt á =)))


Hệ thống lãnh đạm đả kích: “Ngươi còn có mười một phút.”


Mạc Vân Thịnh nghẹn trụ.


Hệ thống lại lần nữa bổ đao: “Nếu như bị nhìn thấy khi biến thân, sẽ khấu trừ mười cái năng lượng tệ.”



Mạc Vân Thịnh sâu kín nói thầm: “Chu Bái Bì*.” Cứu vớt một cái thế giới mới chỉ có hai mươi năng lượng tệ, giờ còn muốn trừ thêm của người ta.” (Chu Bái Bì = Chu lột da, ý nói bạn hệ thống hay vơ vét "tiền bạc" của ẻm. Mà cái người tên Chu Bái Bì này là có thật, em nó lấy người ta ra so sánh hệ thống, muốn biết thêm thông tin thì vào ĐÂY)


Thiếu niên tư thái yểu điệu, tinh xảo như họa. Nhưng giờ phút này đang bị vùi lấp ở trong chăn, hai tròng mắt nhắm chặt, mày liễu nhăn lại, dường như đang chịu đựng thống khổ vô tận. Nhìn vị hôn thê suy yếu đến như vậy, ngón tay Lạc Hàn Diễn ngo ngoe rục rịch, nghĩ vuốt phẳng đôi lông mày của cậu xuống. Ban ngày, thiếu niên tư thái quyết tuyệt làm thay đổi ấn tượng của hắn, cậu si tình, trung thực, lại ngu xuẩn. Phương thức vụng về này đã thành công làm cho tâm của Lạc Hàn Diễn nổi lên gợn sóng.


Tên kỹ thuật viên đứng ở bên cạnh hắn thở dài trong lòng, rốt cuộc cũng không thể dùng sắc mặt và ánh mắt trước đây để đối đãi vị phu nhân có thanh danh hỗn độn này nữa. Tất cả hành vi trước đây đều được liên kết lại. Cậu ta không phải là dáng vẻ kệch cỡm giả vờ đáng thương, mà là thân mang kịch độc. Cậu cũng không phải là cái người lả lơi ong bướm, không tuân thủ lời phu quân nói. Ngược lại thuần khiết làm cho người ta dở khóc dở cười.


Tước gia, cuối cùng sẽ đạt được hạnh phúc đi.


Hệ thống: “Giá trị hòa bình +1.”


Giá trị hòa bình càng cao, khả năng Ma Vương diệt thế càng nhỏ. Giá trị hòa bình đạt đến max, Mạc Vân Thịnh cứu vớt thế giới thành công. Chợt nghe được hệ thống thông báo, Mạc Vân Thịnh nháy mắt có chút ngạc nhiên. Cảm khái còn chưa xong, hệ thống lại vang lên lần nữa: “Giá trị hòa bình +1.”


Boss không ấn theo kịch bản mà ra bài! Mạc Vân Thịnh ngây ngốc, muốn liếm mao để lấy lại bình tĩnh một chút.


Thông qua hệ thống quan sát Lạc Hàn Diễn, ngũ quan sâu sắc mang đến cảm giác ba chiều, tuấn mỹ ngạo nghễ ít nói ít cười, khí thế nghiêm nghị có vẻ bất cận nhân tình*. Thân hình cường tráng, y phục mơ hồ phác họa vẻ gợi cảm của cơ bắp. Mạc Vân Thịnh bóp mũi thừa nhận, nam nhân này rất dễ nhìn, có thể so sánh với sạn thỉ quan của cậu.(*Bất cận nhân tình: không để ý đến quan hệ tình cảm.)


Đáng tiếc, nghe nói người này cá tính lãnh cảm.


Lịch năm của tinh tế là 21031, tinh tế Liên Bang và đế quốc Áo Khẳng đại chiến mười năm, sau đó lại ở Phỉ Bỉ Nhĩ bị đóng băng một lần nữa. Trư ca là đế quốc Liên Bang âm thầm phái đến để làm gián điệp, ở bên người Lạc Hàn Diễn ẩn núp một năm. Nguyên bản dựa theo quỹ đạo lịch sử, hắn bất an câu dẫn thất* phu nhân (vợ) của Tước gia, đợi đến khi thật sự lấy được con chip, thành công lui thân thăng quan tiến chức. (*Thất ở đây là ẻm chưa có cưới gả và trinh tiết vẫn còn đầy đủ.)

Mặt khác nếu như làm mất con chip, sẽ bị Đế Quốc và Liên Bang đánh trở tay không kịp, Tước gia chẳng những ở trên chiến trường mất đi tiên cơ lại còn liên tục thất bại, phó quan phản bội càng làm cho hắn hai mặt thụ địch. Hắn cũng bởi vì vị hôn thê xuất quỹ* mà một mình uất ức gánh vác danh hiệu vương bát nam*, có thể nói là cảnh tượng tận cùng, trở thành trò cười cho người khác. (*Xuất quỹ = ngoại tình - *Vương bát nam = nam nhân bị cắm sừng/còn gọi là bị vợ phản bội.)


Bởi vì chiến tranh thất bại, Đế Quốc không thể không hướng Liên Bang thỏa hiệp, Lạc Hàn Diễn trở thành đồ bỏ, một buổi sáng sớm vị thần thủ hộ Đế Quốc trở thành người bị người ta quay lưng lại phỉ nhổ khinh bỉ, ở trong ngục tù nhận hết sự lăng nhục. Cuối cùng vedeo vị hôn thê bị người luân phiên khiến cho hắn rốt cuộc cũng hắc hóa, thế là bắt đầu đi lên con đường hủy diệt thế giới.


Những người đã từng lừa dối hắn, một người rồi lại một người đều chết thảm, sau khi dùng ba năm để huỷ diệt Đế Quốc cùng Liên Bang. Tước gia một chút cũng không có tức giận mà chỉ nản lòng thoái chí, ôm đạn pháo thật lớn làm nổ banh diệt đến tận ba cái khu vực tinh tế, tạo thành hắc động có năng lượng thật lớn, thế giới chính thức diệt vong.


Trong đó, ẩn giấu sâu nhất chính là phó quan. Hắn làm việc cẩn thận, ai có thể nghĩ đến hắn thực tế lại là con của nhị quân đoàn trưởng ở Liên Bang. Mười năm trước đại chiến ở Phỉ Bỉ Nhĩ, Lạc Hàn Diễn dẫn dắt quân đoàn dưới sự tiến công mãnh liệt - Liên Bang toàn quân bị diệt, đoàn trưởng chết ngay tại chỗ. Phó quan lòng mang đầy cừu hận, cam nguyện trở thành quân cờ của Liên Bang, ẩn núp ở bên cạnh Lạc Hàn Diễn.


Lúc công kích tinh thần lĩnh vực của Trư ca, Mạc Vân Thịnh nhìn thấy hắn cùng với phó quan âm thầm liên lạc bằng hình ảnh. Hiện tại, phó quan sẽ vì tự bảo vệ mình nhất định sẽ không từ thủ đoạn mà xử lý hắn. Chính là không biết hắn sẽ dùng loại phương pháp nào.



Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.


Mạc Vân Thịnh đang suy nghĩ phải làm thế nào để cho Lạc Hàn Diễn rời đi, để tránh khi biến hình bị vây xem. Phó quan chạy tới nói: “Tước gia, chuyên gia nói kiểm tra đo lường của phu nhân có kết quả khác thường, có khả năng tìm được thuốc giải, yêu cầu ngài đi qua xem một chuyến.”


Thần sắc Lạc Hàn Diễn khẽ biến, chăm chú nhìn Mạc Vân Thịnh, tay nhẹ nhàng chạm vào tóc của cậu.


Phó quan trầm ngâm một lát, nói: “Tước gia, ngài đi đi, thuộc hạ sẽ giúp ngài trông giữ nơi này.”


Liếc mắt nhìn phó quan thật sâu, Lạc Hàn Diễn đứng dậy rời đi.


Trong nháy mắt bị ánh mắt phó thác sâu thẳm nhìn làm cho hắn có cảm giác áp bách, phía sau lưng phó quan liền thẩm ướt mồ hôi. Thẳng đến khi thân hình Lạc Hàn Diễn biến mất ở phía sau cánh cửa, phó quan mới dám đem ánh mắt chuyển hướng sang Mạc Vân Thịnh, “Phu nhân? Phu nhân?”


Sau một hồi không có tiếng trả lời, phó quan rốt cuộc cũng lộ ra răng nanh. Không nên trách bất luận kẻ nào, chỉ do ngươi biết quá nhiều.


Đang muốn đi tới. Mạc Vân Thịnh ngừng thở, chuẩn bị một kích tất sát.



Hệ thống giội nước lã làm cụt hứng: “Lạc Hàn Diễn đặt máy theo dõi cỡ nhỏ ở trên tóc ngươi. Ngươi muốn sinh long hoạt hổ* ngồi dậy sao? Hừ hừ.” (*Sinh long hoạt hổ: mạnh như rồng như hổ/sức lực dồi dào...)


Mạc Vân Thịnh dự định một hơi ngồi dậy tập kích bất ngờ, nháy mắt kế hoạch bị sụp đổ, cậu “Ưm” một tiếng yếu ớt rồi giả bộ tỉnh dậy.


Phó quan dường như không nghĩ tới một chân của mình xém chút nữa đá ra, thiếu niên lại tỉnh dậy, trên mặt hắn vẫn còn lưu lại một tia sát ý và lộ ra ngạc nhiên. Nháy máy vẻ mặt liền thay đổi, thậm chí còn thân thiết lại không mất kích động gọi một tiếng “Phu nhân”.


Phó quan khống chế cảm xúc trình độ thật chuyên nghiệp, Mạc Vân Thịnh xem đủ rồi, nếu không phải trong tay áo duỗi lại đây cất giấu độc miên châm, cậu đều phải tin lời quan tâm của hắn là thật.


Nếu bị châm độc này đâm vào, cậu có thể thật sự biến thành kẻ ngốc, đừng nói là sau khi chết giải phẫu đại não, cái gì cũng đều không có lưu lại! Phó quan đủ tàn nhẫn, cậu rõ ràng đã sống không được bao lâu, lại còn muốn diệt trừ hậu hoạn vĩnh viễn.


Giả vờ khó khăn lảo đảo ngồi dậy, vừa vặn tránh né được châm độc đâm tới. Hơi hơi thở hổn hển, Mạc Vân Thịnh nắm chặt cánh tay phó quan, sắc mặt lo lắng có chút hoảng hốt: “Phó quan? Ngươi sao lại ở đây? Ta không phải đã chết rồi sao? Tước gia đâu?”


Tay áo bị siết chặt, phó quan không có cách nào ra tay, ánh mắt càng thêm âm trầm, suýt nữa không kềm chế được vẻ mặt.


“Phó quan, Tước gia thế nào rồi?” Mạc Vân Thịnh cấp bách thở dốc, hai má không hề có huyết sắc sinh ra một mạt đỏ ửng không được bình thường.


Không biết châm độc có bị phát hiện hay không, sắc mặt phó quan thay đổi mấy lần, từ trên cao dò xét nhìn phu nhân, ánh mắt kiêng kị lại âm trầm. Cuối cùng kín đáo nhịn xuống, ôn nhu trấn an nói: “Phu nhân, đừng có gấp. Tước gia không có việc gì, ngài nghỉ ngơi đi. Ta đi tìm Tước gia lại đây.”


Từ góc nhìn của Mạc Vân Thịnh có thể thấy phó quan không dấu vết hủy diệt châm độc, động tác mau chuẩn tàn nhẫn, bất quá chợt lóe rồi biến mất. Lại lần nữa tán thưởng phó quan co được dãn được, biết được không thể ra tay liền lập tức ngụy trang. Hắn ra sức như vậy, người này đã ở giữa kinh hoảng mà lộ ra dấu vết, hy vọng Boss đang theo dõi cậu bên kia cũng chú ý đến hắn, phát hiện phó quan khác thường.

Vừa mới dùng hết toàn bộ sức lực, Mạc Vân Thịnh thậm chí vô pháp banh da mặt sắm vai người si tình giả, chờ phó quan đi xa liền ngã tại mép giường thở hổn hển, thân thể gân mạch co rút lại, tứ chi bắt đầu run rẩy. Trong nháy mắt cơ thể vốn đã yếu ớt tràn ngập đau đớn kéo dài vô biên.


Aaa, đau quá.


Gian nan bò dậy, từng giọt mồ hôi lạnh theo cái trán chảy xuống, trên mặt đất nhiễu xuống một chút vệt nước, Mạc Vân Thịnh đỡ mép giường lảo đảo vài bước, nói: “Hệ thống, ta sắp biến thân rồi sao?” Mỗi lần đi được một bước, đau đớn kịch liệt cũng sẽ theo lòng bàn chân truyền đến toàn thân, thẳng đánh vào đại não.


Hệ thống: “Đúng vậy. Thời gian còn có một phân nửa.”


Cắn móng tay, Mạc Vân Thịnh rũ xuống mi mắt: “Hệ thống, giúp ta chặn lại máy theo dõi.”


Hệ thống trầm mặc một lát, “Được rồi. Ta sẽ tự động khấu trừ một năng lượng tệ.”


Nghe xong câu này, dây đàn căng chặt rốt cuộc cũng đứt, Mạc Vân Thịnh bùm một cái ngã ở trên mép giường, trong phút chốc đau đớn tràn ngập ùn ùn kéo đến. Đau quá, năm đó bị sét đánh cũng không khổ sở như vậy.


Hệ thống không nỡ lòng thấy cậu như vậy, nói: “Cố găng kiên trì, sau này biến hóa đối với ngươi mới có lợi.”


Cuộn tròn trên mặt chăn, Mạc Vân Thịnh run bần bật, đau quá, thật muốn liếm liếm móng vuốt.


“Boss sắp tới. Mau trốn đi, trốn dưới giường mau.”


Đau đến chết lặng, Mạc Vân Thịnh thậm chí sinh ra một ý niệm muốn dứt khoát đâm đầu chết ở trên người Boss cho xong hết mọi chuyện. Run run rẩy rẩy bắt lấy mép giường để bò xuống, Mạc Vân Thịnh rốt cuộc ngã lộn nhào chui thẳng vào đáy giường, theo sau là một mạt ánh sáng mờ ảo, thiếu niên tinh xảo biến mất không thấy, thay vào đó chính là một con tiểu bạch miêu tròn vo, hai cái tai và cái đuôi lông xù nho nhỏ lúc la lúc lắc.


Cánh cửa bị phá vỡ từ bên ngoài, sau khi phát ra tiếng vang mạnh, theo sau đó là một đám người nối đuôi nhau mà vào, phó quan đi ở phía sau Lạc Hàn Diễn, ngay lập tức liền trố mắt. Căn phòng thập phần đơn giản, liếc mắt nhìn ở đầu giường, nhưng thiếu niên vốn nên nằm ở trên giường lại mất tích không thấy đâu. Cánh cửa cũng không có dấu hiệu bị mở ra, trên tấm chăn mền vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của thiếu niên.


Lạc Hàn Diễn chầm chậm nhìn chung quanh phòng bệnh, tầm mắt đen nhánh như vực sâu không đáy.


Một trận kinh ngạc vang lên: “Phu nhân đâu rồi?”


Phó quan há miệng thở dốc, nói: “Vừa rồi ta mới thấy phu nhân tỉnh lại, liền nhanh chóng chạy đi thông báo với Tước gia……”


“Đi tìm.” Lạc Hàn Diễn mặt không cảm xúc, biểu tình khó lường. Phó quan lập tức theo lệnh, mang đội cận vệ rời đi.


Đau đớn tan hết, Mạc Vân Thịnh an tĩnh trốn ở phía dưới giường, ôm lấy cái đuôi lông xù cuộn thành đoàn, không dám lên tiếng. Vễnh tai lắng nghe âm thanh đế giày ma xát trên mặt đất. Tiếng bước chân thuộc về Lạc Hàn Diễn tới gần, cậu vươn móng vuốt lông xù lên, nhịn không được liếm một phen.


“Meo meo meo?” Tại sao hắn còn chưa đi. Hắn không đi, ta làm sao đi ra đây?!
.
.
________________________
Tác giả có lời muốn nói: Lăn lộn các loại van xin. Không tới cùng thu thập bảo tàng sao?

Rindoll (edit) nói: Vì ta mới làm ở mấy chương đầu nên sẽ có vài chỗ lủng củng, ta đang phân phân không biết tên "Đế Quốc" là tên của nơi đó hay là từ "đế quốc" của một đất nước đế quốc nào đó.

Và cái diễn tả "mao nhung" và "lông xù", 2 cái diễn tả này cũng phải tùy theo tình huống, nếu đúng chỗ thích hợp thì ta sẽ để là mao nhung hoặc lông xù. (nên đừng ai hỏi tại sao lúc thì mao nhung lúc thì lông xù nhé.)

Tóm lại, đợi ta edit mấy chương về sau, nếu có sai sót ta sẽ quẹo về sửa lại (Chú ý: ta sẽ quẹo lại sửa). Bây giờ thì đọc tạm đỡ như vậy như vậy đi, còn nếu ai phát hiện chỗ sai thì nhắc nhỡ dùm ta nhé.

Truyện này ta vừa đọc vừa edit, nên vẫn chưa nắm rõ được mọi thứ. Mong các bạn thứ lỗi~

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018

Chương 1: Mạnh nhất manh sủng vạn nhân mê

Chương 1: Tinh tế công tước và thiếu niên tai mèo.

Tác giả: Thủy Sâm Sâm


Dịch và chỉnh sửa: Rindoll
________________________


Ngân hà lộng lẫy, màn đêm vẫn như trước bao phủ đế quốc phồn hoa, đường phố rực rỡ phi thường náo nhiệt, phía chân trời những chiếc phi thuyền phát ra ánh sáng bạc nối đuôi nhau lướt bay qua. (Chém khúc này -_-')


Tại khách sạn tinh tế đẳng cấp mười sao, ở trong một căn phòng tổng thống sang trọng nào đó.


“Bảo bối, lần này ngươi làm thật tốt, kế tiếp chỉ cần không phạm lỗi, ha ha ha.”


Đầu óc nặng nề choáng choáng váng váng, trong lúc hoảng hốt thì nghe được âm thanh chui vào tai, hai lỗ tai cứ như nổ vang lại không nghe được âm thanh rõ ràng. Mạc Vân Thịnh hít sâu một hơi, muốn vứt bỏ cảm giác khó chịu do truyền tống lưu lại. Lại phát hiện có vật thể tiếp cận, theo bản năng đưa tay đẩy ra.


“Ồ, đây là đang xấu hổ sao? Yên tâm đi, ca sẽ thương yêu ngươi mà.”


Người đàn ông béo mập cứ nói xàm nói nhảm ở bên tai, làm cho cậu cảm thấy phiền không chịu được. Lúc này cậu đang ngạc nhiên khi phát hiện mình biến thành người - Mạc Vân Thịnh lập tức tiếp thu tin tức của thế giới này, bước đầu sửa sang lại tư liệu đã kết thúc, vừa mở mắt ra thì thấy một khuôn mặt Trư ca¹ chuẩn bị chồm tới hôn mình, đang lúc điện quang hỏa thạch, cậu phát hiện……
(¹Mặt Trư ca = đại ca mặt heo.)


Đối diện là một người, giới tính - nam, lõa thể.(Không mặc quần áo.)


Mà chính cậu, cũng là một người, quần áo sạch sẽ gọn gàng.


Bằng trực giác dã tính, cảnh tượng này đúng là tình tiết chỉ gặp trong phim truyền hình.


Bỗng nhiên chợt biến thành người, bị bắt tiến hành cốt truyện độ khó cao. Con ngươi Mạc Vân Thịnh phóng đại. Có chút hoảng sợ, rất muốn duỗi móng vuốt ra cào sô pha.


Hệ thống an ủi: “Đừng sợ, đi thôi.”


Trong gian phòng, Trư ca cười to đem trym đi dạo ở nơi tĩnh mịch²
(Câu này nghĩa là: Trym của Trư ca thả rong bên ngoài ấy -_-'): “Lấy được con chip này rồi, Lạc Hàn Diễn cho dù có bản lĩnh thông thiên cũng chỉ là phí công vô ích, với chiến công này, trở lại Liên Bang ta chính là tướng quân, mà ngươi lại là phu nhân của tướng quân được người người ngưỡng mộ yêu thích! Bất quá, hiện tại trước hết phải để cho lão công ta hảo hảo khen thưởng ngươi cái đã, mỹ nhân.”


Mỹ nhân? Mạc Vân Thịnh nói trong đầu với hệ thống: “Tình cảnh này chẳng lẽ là tiểu biểu tạp³ cùng dã hán tử cẩu hợp⁴, sau đó chờ lão công chính quy tới bắt gian sao?”



Hệ thống vui mừng nói: “Đúng vậy, ngươi chính là tiểu biểu tạp.”


Mạc Vân Thịnh: “……”



Như vậy, mục tiêu ở thế giới này chính là chờ lão công chính quy đến bắt gian. Càng hoảng càng muốn cào sô pha thì phải làm sao bây giờ.


Hệ thống thương hại nói: “Đúng rồi, thời gian hóa hình của ngươi chỉ còn có năm tiếng đồng hồ, sau năm tiếng, ngươi liền khôi phục hình dáng của thú.”


“Vì sao” Mạc Vân Thịnh vẻ mặt mộng bức.


Hệ thống kiên nhẫn giải thích: “Thân thể này của ngươi đã bị hạ kịch độc, đã là nỏ mạnh hết đà. Chống đỡ không được bao lâu.”


Mạc Vân Thịnh nhịn không được thống khổ rên rỉ. Cậu phát hiện mình bị hệ thống hố*. (Gài bẫy)


Không có thời gian để thương xuân thu buồn, đầu tiên cậu cần phải đem cái gian phu này xử lý trước, nếu không thì cậu sẽ phải cùng với Trư ca kia cùng nhau bị xử lý. Chính quy lão công giờ phút này như hổ rình mồi chờ đem một đôi gian phu dâm phụ này tử hình ngay tại chỗ, thuận tiện mở ra thuộc tính hủy thiên diệt địa báo thù xã hội.


Tuyệt đối không thể để cho xà tinh bệnh có cảm giác bị thế giới vứt bỏ!


Điều cậu cần phải làm là, nội trong vòng năm giờ cần phải thay đổi nội dung vỡ kịch - là sự thật nguyên chủ phản bội đã định, thay đổi hình tượng bất trung ở trong lòng Lạc Hàn Diễn.


Chính là nhiệm vụ này thật khó a, nếu lúc này có cái đuôi, còn có thể đuổi theo để giải phiền não na~.


Hít sâu một hơi, Mạc Vân Thịnh chịu đựng cảm giác ghê tởm nói: “Gia, ngài nói chính là thật sao, ta thật sự có thể trở thành thượng nhân có cuộc sống được người người hâm mộ sao.”


“Ấy chà, ngươi ở điểm này vẫn còn mơ hồ không biết, còn không tin gia sao. Cho ngươi xem một chút, nhưng cũng đừng nói với người khác. Tướng quân phu nhân của ta.” Trư ca cười chạm lên chóp mũi của Mạc Vân Thịnh, trong nháy mắt che lại âm hàn chợt hiện lên rồi biến mất.


Thấy Trư ca lấy vedeo ra, cậu đồng ý hứa hẹn với liên bang nguyên soái, Mạc Vân Thịnh thầm nói: “Hệ thống, mau chóng ghi lại.”


Hệ thống lão thần tận chức trách nói: “Hai năng lượng tệ.”


Mạc Vân Thịnh có chút đau lòng: “Tự ngươi trừ đi!”


Chờ video kết thúc, Mạc Vân Thịnh thu hồi đoạn ghi hình này lại - lúc này mới vừa lòng. Nguyên chủ đích xác không tính là người tốt, lại khuất nhục chết như vậy, đều là do Trư ca này ban tặng. Bị hạ kịch độc không nói, còn bị bắt ném vào quân doanh quay chụp những hình ảnh phiến tình sau đó gửi qua cho chính quy lão công.


“Bảo bối, hiện tại yên tâm chưa?” Trư ca lại lần nữa thân mật dán tới.


“Ân, vậy ngươi đi tắm trước đi. Ta chuẩn bị một chút.” Mạc Vân Thịnh rũ xuống mí mắt.


Trư ca cười nhạo: “Còn chuẩn bị cái gì nữa, lại đây nhanh lên. Ngoan.”


Nhìn thấy bản mặt Trư ca bẩn hề hề lại cười đáng khinh dâm đãng và có ý đồ đen tối, Mạc Vân Thịnh chỉ cảm thấy dạ dày quay cuồng, thừa dịp Trư ca chưa kịp chuẩn bị liền nhanh chân đá xuống phía dưới hạ thể của hắn. Cầm con chip lên, nhanh như bay chạy về phía cửa.


Trư ca bị đá kêu rên một tiếng, che lại hạ bộ, thần sắc đột biến.


Còn chưa thay đổi hình tượng, Mạc Vân Thịnh cũng không muốn chạy trốn, hơn nữa đối với cái thân thể này sử dụng không quen. Bị Trư ca hai ba bước đuổi theo nắm chặt cổ họng: “Ngươi muốn đi đâu?”



Cách ván cửa, còn chưa chạy được bao xa, Mạc Vân Thịnh mơ hồ phát hiện hơi thở của mục tiêu. Thần sắc trên mặt trở nên vặn vẹo, con ngươi màu đen dần dần tràn ra hơi nước. Bị bóp chặt cổ họng, mặt cậu đều đỏ bừng, giọng nói nghẹn lại: “Buông……”


Bị đạp ở chỗ kia, là nam nhân thì không thể chịu đựng được. Nhận ra mình bị người ta đùa bỡn, Trư ca tức giận tới tận trời.


“Kỹ nữ!” Trước mắt Trư ca hiện ra khói mù, hắn thân là gián điệp liên bang, ở bên người Tước gia của đế quốc hơn một năm, vì con chip này, để đoạt lấy con chip, ban đầu vốn dự định làm yên lòng cái kẻ ngu xuẩn này để lừa lấy thêm con chip tiếp theo rồi xử lý sau. Vì nguyên nhân thân phận mẫn cảm của hắn nên hắn mới lợi dụng kẻ ngu xuẩn này, nhưng bây giờ... Trư ca âm u nghĩ: Nếu thân phận bị phát hiện? Không bằng trực tiếp giết người diệt khẩu.


Phía dưới ẩn ẩn đau, Trư ca sát khí đại phóng. Lại suy xét một loạt phiền toái, áp xuống sát khí: “Ngươi tính toán phản bội ta?”


“Ta chưa bao giờ trung thành với ngươi, lấy đâu ra phản bội. Ta là vị hôn thê của Tước gia, thân thể và linh hồn đều thuộc về hắn, ngoại trừ hắn, ai cũng không tư cách chạm vào ta!” Mạc Vân Thịnh cắn môi dưới. 
Hệ thống, cổ đau quá a.


Nếu sạn thỉ quan⁵ ở đây, đảm bảo sẽ đánh chết cái tên này a.


“Là Tước gia phái ngươi tới?” Hắn thầm nghĩ quả nhiên là như thế, Đáy mắt Trư ca trở nên kinh sợ, càng thêm ngoài mạnh trong yếu.


“Không phải!” Mạc Vân Thịnh tìm đường chết bổ sung: “Lời ngươi vừa mới nói ta đã thu âm lại. Ngươi…… Trốn không thoát……”



“Ghi âm khí ở nơi nào! Nói, bằng không hiện tại ta liền giết ngươi!”


“Đây là chứng cứ Tước gia vẫn luôn muốn lấy được!” Mạc Vân Thịnh thà chết chứ không chịu khuất phục, trong lòng lại đem Trư ca mắng đến máu chó đầy đầu. Cổ khẳng định đã bị sưng lên rồi (ಥ_ಥ)
. Cậu nếu mà bị bóp chết, chính quy lão công còn chưa tới? Mạc Vân Thịnh quyết định lại đốt thêm một cây đuốc.


Ngoài cửa - một nam nhân cao quý ẩn thân nheo lại hai mắt, con ngươi sâu thẳm như vực nước sâu hiện lên một tia ám mang. Phó quan đứng bên cạnh thấp giọng cảnh giác nói: “Tước gia, đây có thể là mưu kế của bọn họ, dẫn ngài vào bẫy.”


Không biết nhớ tới cái gì, trong mắt nam nhân chợt lóe lên u ám rồi biến mất.


Bên trong cánh cửa, tình huống rất nguy cấp.


Trư ca cực kỳ giận đến độ phản cười: “Cho dù ngươi vì hắn, nhưng lại đội nón xanh⁶ cho hắn, hắn còn có thể tha thứ cho ngươi sao? Bệ hạ cũng sẽ không để cho ngươi sống. Phải biết rằng đế quốc không cho phép trụ cột có bất luận lịch sử đen tối gì. Dù cho ngươi có may mắn chạy thoát, chẳng lẽ ngươi muốn thủ thân sống qua cả đời? Ai chẳng biết Tước gia có bệnh! Căn bản không để cho bất luận sinh vật nào tới gần người.” (Nó đang chửi ẻm là sinh vật đó ="=)


Nói một hồi, vẻ mặt Trư ca lại nhu hòa: “Hiện tại, chỉ có ta mới có thể làm chỗ dựa cho ngươi. Ngươi và ta sớm đã buộc ở bên nhau.”


Ngoài cửa, ánh mắt Lạc Hàn Diễn xẹt qua tia lạnh lẽo, phó quan ẩn ẩn sốt ruột: “Tước gia, hãy bình tĩnh một chút chớ vội hành động.”


Mạc Vân Thịnh đối với Trư ca không biết xấu hổ tấm tắc lấy làm lạ, trên mặt khuất nhục phản bác: “Tước gia mới sẽ không làm như vậy! Hắn trí dũng song toàn tấm lòng rộng lớn, là thần bảo hộ đế quốc! Mà ngươi nghĩ muốn lôi kéo ta, bất quá chỉ là lưu lại con tin làm cản tay Tước gia, đợi khi mọi việc xong rồi lại đưa ta đến một nơi nào đó không người rồi không chút do dự giết chết ta!”


“Có thể trợ giúp hắn một chút, ta cũng không hối tiếc. Ta biết mình không có cách nào đối mặt với hắn, nhưng mà ta không hối hận! Ta nguyện ý dùng sinh mệnh và danh dự của mình vì hắn dùng hết toàn lực.” Mạc Vân Thịnh cắn môi dưới, phóng thích tinh thần lực, không màng tất cả đưa tinh thần lực xông vào đại não Trư ca: “Ta sẽ không trở thành quân cờ để cho ngươi kiềm chế hắn!”


“Ngươi mẹ nó……” Đầu đau nhức, Trư ca không khỏi hoảng sợ, không thể tin được. Hắn không nghĩ tới tên kỹ nam này lại kiên cường quyết liệt như thế, ấy vậy mà dự định cùng hắn đồng quy vu tận. Cách nghĩ dụ dỗ của hắn quá là ngây thơ rồi!


Y điên rồi sao, cứ như vậy trực tiếp vọt vào não bộ người khác, Y điên rồi.


Đồng dạng cũng cảm thấy dòng tinh thần lực tự bạo kia, Lạc Hàn Diễn ngẩn ra, đáy mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên che dấu không được.


“Không tốt! Tước gia! Y đây là muốn sợ tội tự sát, còn muốn hủy diệt chứng cứ?!” Lời nói phó quan vang lên, đồng tử Lạc Hàn Diễn đột nhiên co rút, thân hình chợt lóe mở ra cánh cửa. Bên trong Trư ca không biết sống chết ra sao, mà một người khác lại gần như sắp ngất xỉu tới nơi.


Khóe môi vị hôn thê treo lên một vệt đỏ phá lệ chói mắt.


Đầu đau như muốn nổ! Nhưng mà đáng giá, vị Tước gia này rốt cuộc cũng tới! Đôi môi Mạc Vân Thịnh khép mở một chút, run run rẩy rẩy vươn tay, “Tước…… Gia.”


Nước mắt lấp lánh không lừa già dối trẻ.


Thật là đau quá a!


Ánh mắt lưu luyến càng thêm mê ly, phảng phất chết cũng không tiếc lộ ra mỉm cười, tươi cười không hề ngăn cách. Nhìn chằm chằm con ngươi trong suốt thấy đáy kia, trong lòng Lạc Hàn Diễn rung động. Nhịn không được quỳ xuống cầm lấy tay Mạc Vân Thịnh.


Sờ qua cổ của Trư ca, phó quan ngồi xổm ở một bên, ánh mắt gắt gao trừng mắt nhìn Mạc Vân Thịnh, nghi kị nói, “Tước gia, chết vô đối chứng.”


Bị phó quan xen vào việc tốt! Cậu rất muốn một móng vuốt cào nguyên bản mặt phó quan thành một bông hoa.


“Tước gia, ta có lẽ sắp chết rồi.” Mạc Vân Thịnh nước mắt rưng rưng. Một loạt giày vò như vậy, thân thể hoàn toàn sụp đổ.


Vẻ mặt Lạc Hàn Diễn âm trầm, sự thật nói cho hắn biết, vị hôn thê này của hắn không có nói dối.


Đây chính là sự thật của cái gọi là phản bội và chân tướng?


Trong mắt phó quan bùng nổ nồng đậm ngờ vực: “Tước gia, sự việc có chút kỳ lạ.” 



Cần phải tra hỏi sao?


Âm thầm chửi rủa thỉ (= phân) phó quan quấy nhiễu, đôi môi Mạc Vân Thịnh run run, con ngươi mờ mịt, đáy mắt hình như tản ra đau thương, hơi thở hỗn loạn: “Tước gia thực xin lỗi…… Hy vọng ngươi tha thứ cho ta tùy hứng.” Cậu thở dốc nặng nề, cơ hồ dùng hết toàn lực ngăn chặn khí huyết cuồn cuộn sắp tuôn ra: “Sau khi ta chết, Tước gia hãy mở ra đại não tinh thần lĩnh vực của ta, nơi đó có bí mật gián điệp……”


Tâm tình Lạc Hàn Diễn phức tạp, thần hồn chấn động.


Nén không được một ngụm máu tươi trào ra, Mạc Vân Thịnh cũng không để ý tới, bắt lấy đầu ống tay áo của nam nhân, thanh âm trôi nổi nói: “Tước gia, ngài là đại anh hùng. Ta thỉnh cầu ngươi, sau khi lấy đi bí mật gián điệp, không cần…… Không cần xóa sạch ký ức ngươi…… Ký ức về ngươi. Cho dù chết…… Tử vong, ta cũng hy vọng mình có được thứ duy nhất mà ngài để lại cho ta…… Ký ức. Cầu, ngươi!”


Hệ thống tấm tắc tán dương: “Diễn không tồi nha, đây là muốn đi lộ tuyến nguyệt quang sao?”


“Ngươi, sẽ không chết.” Lạc Hàn Diễn ngữ khí nặng nề. Bất luận là nghiệm chứng lời Mạc Vân Thịnh nói có thật sự hay không, hay thân phận của y. Hắn tuyệt đối sẽ không để cho y chết.



Mạc Vân Thịnh cảm động nức nở một tiếng, yên tâm ngất xỉu. Trước khi mất đi ý thức còn cảm khái: Bước đầu có hiệu quả. Cho dù chưa hoàn toàn xoay chuyển được hình tượng của vị hôn thê, ít nhất ở trong lòng Lạc Hàn Diễn sẽ mạnh mẽ lưu lại dấu vết. Chờ đến bọn họ truy xét được chân tướng, cho dù Lạc Hàn Diễn không thích mình, cũng nhất định sẽ không lại oán hận vị hôn thê bất trung này.


Đến lúc đó, phải ăn một bao tiểu cá khô để chúc mừng một chút mới được.


Lạc Hàn Diễn mặt vô biểu tình, bế ngang người lên theo kiểu của công chúa bước ra khỏi phòng. Theo sau là vị phó quan trung thành không thể tin được nhìn thân ảnh Tước gia nhà mình. 



Nước sát trùng nồng đậm tràn ngập, Lạc Hàn Diễn chăm chú nhìn thiếu niên bị cách ly sau một cánh cửa thủy tinh, cảm xúc thật lâu không thể bình tĩnh. Trong đầu quanh quẩn một giọng nói —— chuẩn bị hậu sự đi.


Đế quốc thủ tịch kỹ thuật sư vội vã đi tới, cầm báo cáo muốn nói lại thôi: “Tước gia.”


Lạc Hàn Diễn giọng nói khàn khàn: “Nói.”


Kỹ thuật sư hít sâu một hơi nói: “Tước gia, báo cáo chứng tỏ con chip đúng là bạch bản* (trống rỗng), cũng không có dấu vết bị xâm lược của đế quốc trung ương.” Trầm mặc hai giây, kỹ thuật sư nhịn không được vì Mạc Vân Thịnh bất bình: “Phu nhân là trong sạch.”


Lạc Hàn Diễn nắm chặt nắm tay, ánh mắt dường như sắc bén giống như muốn phá tan hàn băng.


Đây mới là chân tướng, chân tướng khiến người không thể nào không động dung!

______________

Hết chương 1
Tác giả có lời muốn nói: Để cho các vị tiểu thiên sứ đợi lâu. Chính thức khai văn, tình huống đặc biệt sẽ không phán quyết thay đổi. Cảm ơn mọi người đã tiếp tục duy trì mỗ sâm ~~ đàn sao một cái.
__________________
*Điện quang thạch hoả [电光石火] ~ Cũng hay được viết sai thành “Điện quang hoả thạch” [电光火石] : Là chỉ, ánh sáng của tia chớp, lửa của đá lấy lửa. Vốn là từ của Phật gia, chỉ sự vật đến rồi đi trong chớp mắt. Hiện nay được dùng để miêu tả sự vật biến mất trong nháy mắt giống như tia chớp cùng lửa của đá lấy lửa. Cũng được dùng để chỉ hành động nhanh chóng, ra tay trước hạn định.(Theo Baidu)

³Tiểu biểu tạp (小婊砸) Tiểu biểu tử, một cách mắng không có ác ý của trà xanh biểu, cũng được dùng trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc. (Giải nghĩa này là của nhà onlyusaya.)


⁴ Cẩu hợp: Ý nói em và Trư ca kia kết hợp và có quan hệ bất chính.


⁵ Sạn thỉ quan (铲屎官): người nuôi chó mèo và vơn vơn.... cũng  là người chuyên đi hốt phân cho chúng nóo... còn có nghĩa là người hầu của chúng nó á/ Tức là chúng nó coi người nuôi mình như là người hầu ý.

⁶ Đội nón xanh: Ngoại tình.
______________
#Rindoll: Truyện mới nha~, bộ này hợp gu của tui, bạn nào có hứng thú thì nhào vô nha, nếu được thì phụ ta edit với T w T.

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2018

[Owaru] Kichiku, Encount [Eng]

[Owaru] Kichiku, Encount [Eng]

January 8, 2016 To Comments

Filed Under: Yaoi Manga
Language: English
Genres: Comedy, Romance, Yaoi
Tagged With: Blindfold, Hardcore, Masturbation, Public Sex/ Exhibitionism, Rape, Shuuten/ Owaru
Title: Kichiku, Encount
キチク、エンカウント
Kichiku Encount

Chapter: 1

Author: Owaru

Language: English [Hoshikuzuu Scans & Yaoi Desire Revolution]

Index: chapter 1 | chapter 2 | chapter 3 | chapter 4 | chapter 5 | chapter 5.5 | Extra – END

 Related: Junjou Bitch, Hatsukoi Kei (Alternate Story)
_____________________________
From Hoshikuzuu Scans:

There is a 25-year old, hard-working salaryman named Satou Hajime. After pulling an all-nighter and taking the early train home, he overhears someone watching a porn video on the train, giving him a stiffy. Thinking that it was some perverted virgin listening to it, he’s surprised to find a hottie. To apologize for the trouble he’s caused, the hottie “takes care” of him. Will Mr. Virgin lose his virginity!?
_________________________
Link


 --END--

Kichiku, Encount [Eng] Chapter: 7


[Owaru] Kichiku, Encount [Eng]

January 8, 2016 To Comments


Title: Kichiku, Encount
キチク、エンカウント
Kichiku Encount

Chapter: extra

Author: Owaru

Language: English

Kichiku, Encount [Eng] Chapter: 6


[Owaru] Kichiku, Encount [Eng]

January 8, 2016 To Comments


Title: Kichiku, Encount
キチク、エンカウント
Kichiku Encount

Chapter: 5.5

Author: Owaru

Language: English

Chương 3: Tinh tế công tước thiếu niên tai mèo

Hình ảnh minh họa trong chương 3 này, là hình em mèo trộm liếm chóp mũi phấn hồng ý = w = Chương 3:  Tinh tế công tước và thiếu niên ta...