Trang


Chinta

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Hoàng Thượng Đừng Nghịch! - 34

Chương 34: Tiểu công chúa.

Edit + Beta: Như Heo.

Thang máy chỉ có ba người Trác Tinh Tinh, Tống Tiêu và Lý Vĩ Vĩ.

Trác Tinh Tinh nhấn vào nút lệnh, nơi đó là văn phòng chủ tịch, sau đó quay sang nhìn Tống Tiêu: "Tiêu Tiêu đi tầng mấy? Cũng đến tìm ba à?"

Cũng cái gì mà cũng? Lý Vĩ Vĩ bĩu môi, lời này rõ ràng là đang thị uy! Duỗi cánh tay, lướt qua người Trác Tinh Tinh, ấn tầng cao nhất, cà lơ phất phơ mà nói, "Sao vậy? Dì Trác cũng đến tìm ba?"

Trác Tinh Tinh nghiến răng, trừng mắt nhìn Lý Vĩ Vĩ: "Đại Vệ, cậu nên nhớ tôi tốt xấu gì cũng là đàn chị của cậu!" Lý Vĩ Vĩ này ỷ vào hậu đài vững chắc, làm chuyện gì cũng rất kiêu ngạo, chưa từng tôn trọng tiền bối như cô ta.

"Trác tiểu thư không phải tiền bối của tôi, làm ơn gọi tên đầy đủ." Tống Tiêu liếc Trác Tinh Tinh một cái, kế đó lại dời tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước.

Nhìn Tống Tiêu đứng trong thang máy, eo lưng thẳng tắp, quý khí thiên thành như trước, Trác Tinh Tinh đột nhiên cảm thấy mệt mỏi. Vì thế đánh bạo một lần, lên giọng nói: "Tống Tiêu, tôi rất muốn cùng cậu chung sống hoà thuận, nhưng cậu lại cố ý cho Khâu Minh Diễn vào cửa hại tôi, tôi xem cậu tuổi còn nhỏ không muốn so đo với cậu, nhưng cậu đừng có mà được nước làm tới..."

"Ting--" Thang máy lên đến tầng áp chót, Trác Tinh Tinh vừa quay đầu đã sợ đến mức suýt chút nữa té trên mặt đất.

Ngoài cửa thang máy, Tống Tử Thành đứng đó, mặt lạnh như sương, sau lưng còn có Tư Đạt Thư, vẻ mặt chẳng khác gì vừa mới ăn phân xong.

"Tử... Tử Thành..." Mặt Trác Tinh Tinh trắng bệt trong nháy mắt, thang máy cách âm không tốt, hai người này khẳng định đã nghe rõ mồn một những lời cô ta vừa nói.

"Tiêu Tiêu đi chơi với Lý Vĩ Vĩ đi, lát nữa lại tới tìm ba," Tống Tử Thành nhẹ nhàng nói, sau đó quay ngoắt qua, sắc mặt âm trầm nhìn về phía Trác Tinh Tinh, "Cô, ra đây cho tôi."

Cửa thang máy từ từ khép lại, Tống Tiêu chỉ thấy bóng lưng cứng ngắc của Trác Tinh Tinh cùng biểu tình vặn vẹo trên mặt ba mình, xem ra chuyển phát nhanh của hoàng thượng đã tới rồi, như vậy y cũng bớt lo, tin chắc qua việc này, Tống Tử Thành sẽ không muốn lấy cô ta nữa.

Lần này mặc dù đã giải quyết được một Trác Tinh Tinh Tinh, nhưng ai biết lần sau có xuất hiện thêm "Trác Tinh Tinh" thứ hai, thứ ba... nữa hay không?

Tống Tiêu buồn phiền thở dài, tốt nhất là nhờ ông nội Tống tìm cho Tống Tử Thành một người đứng đắn, chí ít ra cũng phải là người thật thà....

"Tử Thành, anh nghe em nói cái đã, chuyện không phải như anh thấy đâu, vừa rồi là Tống Tiêu không thừa nhận em là trưởng bối của nó, còn nói..." Trác Tinh Tinh hơi dừng lại, giả bộ như muốn bao che cho Tống Tiêu, "... em chỉ nhất thời kích động, cho nên mới... Á!"

Lòi còn chưa dứt, Tống Tử Thành đã vung tay cho cô ta một bạt tai. Trác Tinh Tinh vừa sẩy thai, sức khoẻ còn chưa hồi phục, cả người suy yếu, cộng thêm việc mang giày cao gót, bị tát một cái đã ngã khuỵ, nửa bên mặt đỏ rần.

"Tôi đã nói với cô biết bao nhiêu lần, không được phép đụng vào con trai tôi," Tống Tử Thành lạnh lùng nhìn cô ta, "Tôi nuông chiều cô, nhưng không có nghĩa Tống Tiêu cũng phải nuông chiều cô."

Trác Tinh Tinh khiếp sợ ngồi trên mặt đất, hồi lâu vẫn chưa bò dậy.

Tư Đạt Thư ở ngoài cửa nghe ngóng không khỏi nhe răng trợn mắt, một cái tát này đánh nghe thật vang, hắn chỉ nghe thôi cũng thấy đau rồi huống chi người bị đánh. Có điều hắn rất hiểu trâm trạng hiện tại của Tống Tử Thành, thử nghỉ xem, giống như việc anh bỏ tiền mua một trái đào, người bán hàng nói với anh đây là trái đào tươi ngon vừa mới hái, anh ăn nửa ngày mới phát hiện bên trong toàn là giòi bọ, có điều anh đã ăn hơn nửa trái vào bụng rồi, mùi vị này, thật sự rất là...

"Tôi vừa sẩy thai, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy..." Trác Tinh Tinh trừng mắt nửa ngày, đột nhiên khóc toáng lên, "Tống Tiêu là con của anh, vậy đứa con trong bụng tôi chẳng lẽ không phải? Đó là đứa con đầu lòng của tôi, nó thật đáng thương, còn chưa sinh ra đã chết đi. Nếu không phải tại Tống Tiêu dẫn Khâu Minh Diễm vào nhà, bây giời nó còn đang khoẻ mạnh nằm trong bụng tôi, oa..."

Tống Tử thành nghe tới bốn chữ "đứa con đầu tiên", chỉ muốn xông lên đạp cho cô ta thêm một cước, hận không thể lấy báo cáo xét nghiệm đập lên mặt cô ta.

"Đủ rồi!" Tống Tử Thành lạnh mặt nhìn cô ta, "Có phải đứa con đầu tiên hay không, trong lòng cô tự biết rõ, đừng giở trò này với tôi."

Trác Tinh Tinh ngưng khóc, cứng ngắc ngẩng đầu lên, "Anh có ý gì?"

Tống Tử Thành không để ý tới cô ta, đi đến sau bàn làm việc ngồi xuống, tờ thoả thuận bất động sản đã bị hắn xé nát, đừng nói phòng ở, một đồng hắn cũng không cho. "Thói quen sẩy thai", nếu không phải Khâu Minh Diễm xuất hiện đúng lúc, cô ta dự định giá hoạ cho ai, cho ba hắn, hay là Tống Tiêu?

Trác Tinh Tinh không biết mình đã làm cách nào ra khỏi văn phòng chủ tịch, mặc dù Tống Tử Thành không nói tiếng nào, nhưng cô ta biết nhất định hắn đã phát hiện được gì đó.

Vừa ra khỏi cửa thang máy, người đại diện đã gọi điện tới: "Tinh Tinh, phim điện ảnh của cô sắp công chiếu rồi, công ty sắp xếp cô ngày mai sẽ bắt đầu hoạt động tuyên truyền đấy."

Trác Tinh Tinh vừa sẩy thai, công ty đã sắp xếp cô ta đi công tác, đừng nói là cưới, ngay cả lời hứa hẹn bồi thường của hắn lúc trước cũng đừng nghĩ tới nữa.Trác Tinh Tinh cảm thấy cả người phát lạnh, đáp một câu với người đại diện, tay run run bấm số bạn thân Trương Á Nam, nhưng gọi vài cuộc cũng không có ai bắt máy.

...

Bệnh viện phụ sản Đại Ngư, bác sĩ điều trị chính Trương Á Nam đang cầm một tờ thông báo sa thải, đến gặp viện trưởng.

"Viện trưởng, tôi đang làm việc rất tốt, tại sao lại sa thải tôi?" Trương Á Nam là người rất có năng lực, cô ta nghĩ tới nghĩ lui, chuyện làm trái quy tắc gần đây chỉ có mỗi việc làm giả bệnh án cho Trác Tinh Tinh. Cơ mà đó đâu phải chuyện gì to tát, cùng lắm chỉ phạt tiền mà thôi.

"Bệnh nhân này, là cô phụ trách đúng không?" Viện trưởng rút ra một phần bệnh án.

Trương Á Nam nhìn ba chữ "Trác Tinh Tinh" trên đó, gật đầu: "Viện trưởng, lần này quả thực là tôi không đúng, bởi vì cô ta là bạn của tôi, tôi nhất thời bị ma xui quỷ khiến, ngài muốn phạt tôi thế nào cũng được, nhưng không đến mức sa thải tôi chứ?"

"Bệnh viện Đại Ngư chúng ta, chú trọng nhất chính là tư mật, bây giờ hồ sơ bệnh án bệnh nhân bị truyền ra ngoài, tạo nên ảnh hưởng không tốt đến bệnh viện chúng ta, lúc này sa thải cô, cũng là muốn bảo vệ danh dự của cô." Viện trưởng nói thẳng vào trọng tâm.

"Ngài nói cái gì? Hồ sơ bị truyền ra ngoài?" Trương Á Nam lần này triệt để ngơ ngác, hồ sơ sao có thể truyền ra ngoài được chứ? Hơn nữa, Trác Tinh Tinh có lý do gì mà để lộ bệnh án của cô ta được.

Chờ Trương Á Nam thất hồn lạc phách trở lại văn phòng, phát hiện di động có hơn mười cuộc gọi nhỡ, đều là số của Trác Tinh Tinh.

Trác Tinh Tinh lòng nóng như lửa đốt, không ngừng gọi cho bạn thân, lúc gọi cuộc thứ mười ba, Trương Á Nam rốt cuộc bắt máy, Trác Tinh Tinh vội vàng nói: "Hình như Tống Tử Thành đã biết tôi không phải lần đầu tiên mang thai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Tôi còn đang muốn hỏi cô đây!" Vừa bắt máy đã nghe Trác Tinh Tinh dùng ngữ điệu chất vấn để hỏi mình, Trương Á Nam nhất thời bốc hoả, "Cô đã cho ai xem tư liệu bệnh án của cô? Bây giờ thì hay rồi, viện trưởng nói hồ sơ bị tiết lộ, vừa mới sa thải tôi."

"Lạch cạch!" Di động trong tay Trác Tinh Tinh rơi xuống đất, hai mắt tối sầm, ngất đi.


Edit + Beta: Như Heo.

Chương 34 (Tiếp theo)

Phòng huấn luyện nằm trên tầng cao nhất, trong đó có rất nhiều gian. Tống Tiêu nhìn nam nữ trẻ tuổi bên trong, có người đang luyện vũ đạo, có người thì đang ca hát, có người đang học diễn xuất, ai nấy đều rất cố gắng.

"Sao hả? Có phải ngầu lắm không?" Từ khi Tống Tiêu mất trí nhớ, những thứ thường thức bình thường đều có thể lấy ra khoe khoang, Lý Vĩ Vĩ có một loại cảm giác thành tựu, cho nên rất thích lôi kéo Tống Tiêu đi học hỏi những thứ mới mẻ.

"Tiêu nhà quê" gật đầu: "Con hát diễn trò quả thật không dễ dàng." Bất luận là xưa hay nay, đều phải khổ luyện từ nhỏ, mỉm cười mua vui cho thiên hạ.

"Phụt---" Lý Vĩ Vĩ vừa hớp ngụm nước lập tức phun ra ngoài.

Quan sát một vòng, Tống Tiêu cảm thấy hết hứng thú, thế là dặn dò Lý Vĩ Vĩ chăm chỉ luyện tập, sớm ngày nổi tiếng, sau đó xuống lầu tìm Tống Tử Thành.

...

"Chiều nay con muốn đến nhà bạn làm bài tập." Tống Tiêu vờ như không nhìn thấy bộ dáng chật vật của Tống Tử Thành, sắc mặt nghiêm túc mà nói.

"Nhà ai?" Tống Tử Thành gật đầu, sáng nay lão gia tử cũng đã về quê, bây giờ nhà cửa trống không, để Tống Tiêu đến nhà bạn chơi cũng tốt, chỉ là tuỳ tiện hỏi tên đối phương.

"Là bạn ngồi cùng bàn với con," Tống Tiêu thành thật trả lời, sợ Tống tủe Thành không nhớ rõ, còn bổ sung thêm một câu, "Chính là người cuối tuần hay đưa con về nhà."

Tống Tử Thành sáng mắt: "Ngu Đường?"

"Vâng." Tống Tiêu khẽ cau mày, mặc dù thừa biết thời đại bất đồng, thế nhưng mỗi khi nghe người khác gọi thẳng tên hoàng thượng y vẫn cảm thấy là đại bất kính.

"Được được được, để ba kêu Tiểu Tư đưa con đi." Tống Tử Thành nói xong, ấn số nộ bộ gọi cho Tư Đạt Thư.

"Không cần đâu, lát nữa cậu ấy đến đón con." Tống Tiêu ngăn Tống Tử Thành đang gọi xe lại, chuẩn bị ra ngoài, lại bị Tống Tử Thành ngăn lại, cẩn thận đưa cho Tống Tiêu một tấm thẻ vàng kim, "Lần đầu đến nhà người ta, nên mang theo ít lễ vật."

Ngu gia không phải gia đình bình thường, quy củ khẳng định rất nhiều, mang chút quà cáp đi mới phải phép, tiện thể lưu lại ấn tượng tốt cho người nhà họ Ngu.

Tống Tiêu nhìn tấm thẻ trong tay, y biết loại thẻ này bên trong có rất nhiều tiền, nhưng dù sao mình cũng chỉ là đến nhà Ngu Đường làm khách, không phải đi cầu hôn, mang nhiều "ngân lượng" như vậy làm gì?Có điều đây là tiền tiêu vặt ba mình đưa cho, Tống Tiêu không tiện từ chối, đành cầm lấy, đi xuống trung tâm thương mại gần đó dạo một vòng.

Lúc sáng Lý Vĩ Vĩ có nói, nếu như là tặng bà bà (thái thái), tốt nhất nên tặng quần áo giữ ấm, nhưng Tống Tiêu đi hỏi nhân viên bán hàng biết được, quần áo giữ ấm thì ra là loại mặc bên trong "xiêm y", nhất thời cảm thấy không được thích hợp cho lắm. Nếu như là con gái, tặng thái hậu quần áo lót không sao, còn được khen khéo tay, nhưng Tống Tiêu là một thằng con trai rành rành ra đó, đi tặng áo lót cho thái hậu, nhất định sẽ bị lôi ra ngoài loạn côn đánh chết.

Đề nghị của người khác không đang tin, chỉ có thể trong cậy vào bản thân mình.

Tống Tiêu còn chưa hiểu rõ những đồ vật hiện đại cho lắm, như những cái này nhìn thì giá cả không ít, chắc là hàng xa sỉ phẩm, nhưng mà không biết chất lượng ra sao. Nhìn tới nhìn lui, cuối cùng Tống Tiêu lên tầng cao nhất, quyết định mua một bộ trà cụ.

Công nghệ trang trí hoa văn hiện đại, trong mắt Tống Tiêu lại bị xem là tằm thường, nhìn không thuận mắt. Cuối cùng chọn được một bộ trà cụ chất liệu bằng sứ trắng, trắng đến gần như trong suốt, kiểu dáng đơn giản, không có bất kỳ hoa văn trang trí nào.

Chờ lúc Ngu Đường đến đón, phát hiện Tống Tiêu đang đứng bên đường ôm một cái hộp lớn che gần hết nửa khuôn mặt, chỉ lộ cặp mắt đen láy cùng một đầu tóc xù mềm mại, ngốc không tả xiết.

"Gì vậy?" Ngu Đường đỡ chiếc hộp từ tay Tống Tiêu, dắt y lên xe.

"Lễ vật ra mắt," Tống Tiêu chớp mắt mấy cái, "Lần đầu tiên đến nhà ngươi, dù sao cũng phải mang theo ít quà."

Ngu Đường nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tống Tiêu, chậm rãi kề sát vào, hạ giọng nói, "Đường khẩn trương, ngươi cũng không phải lần đầu tiên gặp thái hậu."

"Ừm." Tống Tiêu đáp một tiếng, nhưng tay vẫn cứ ngay ngay ngắn ngắn mà đặt trên đầu gối.

Nhà Ngu Đường ở vùng ngoại thành, thuộc loại phong thuỷ bảo địa, xuyên qua một dãy khu biệt thự, chạy thẳng dọc theo bìa rừng, cảnh tượng trước mắt dần dần thoáng đãng, nhà cửa hai bên cũng thưa thớt dần.

Bãi cỏ xanh biếc rộng lớn, bị hàng rào thiếc đen bao bọc, cổng lớn tinh xảo từ từ mở ra, cách đó không xa là một toà nhà trông chẳng khác gì lâu đài.

Tống Tiêu nhìn thảm cỏ rộng lớn trước mắt, hài lòng gật gật đầu, chỗ ở phải rộng lớn như vậy, có điều có hơi trống trãi, không có nhiều đình đài lầu các.

"Đây là gia trang của cậu?" Tống Tiêu nhìn thảm cỏ bao phủ khắp nơi, hỏi Ngu Đường.

"Không phải," Ngu Đường kéo Tống Tiêu xuống xe, "Hiện tại không còn lưu hành kiểu kiến trúc đình viện như trước, khoảng đất trống bên kia chính là sân gôn."

Độc Cô Ám xuống xe, tự giác mở cốp xe, lấy hộp trà cụ ra ôm."Anh!" Cô bé mặc váy công chúa màu hồng phấn, giống con sóc nhỏ nhào tới, ôm chân Ngu Đường, đằng sau còn có một con Husky tung ta tung tăng chạy theo.

"Đây là muội muội của ta, Ngu Miêu." Ngu Đường kéo Tống Tiêu lại giới thiệu.

Tống Tiêu ngồi xổm xuống, đối diện với tiểu công chúa: "Xin chào, công chúa điện hạ."

Ngu Miêu lúc đầu vốn có đôi chút thẹn thùng, nửa người trốn sau đùi anh trai mình, tò mò nhìn anh trai trắng nõn xinh đẹp trước mắt, sau đó thấy Tống Tiêu ngồi xổm xuống nói chuyện với mình, còn gọi bé là "công chúa điện hạ", Ngu Miêu lập tức vui vẻ hẳn lên, buông tha bắp đùi của Ngu Đường, nhào tới lôi kéo tay Tống Tiêu: "Em nhớ giọng nói của anh, anh là "Tẩu Tử"!(*)"

(*): Chị dâu.

Tống Tiêu khiếp sợ trợn tròn mắt, đời trước bọn họ chưa từng gặp nhau, Tống Tiêu qua lời kể của Ngu Đường mới biết được, cứ cho là Ngu Miêu cũng có trí nhớ kiếp trước đi chăng nữa, cũng không thể biết được y chứ!

"Lần trước ở trong điện thoại." Ngu Miêu thấy vẻ mặt kinh ngạc của y, tươi cười giải thích. Tống Tiêu thở phào một hơi, nhỏ giọng hỏi Ngu Đường bên cạnh: "Ngoại trừ Độc Cô Ám ra, trong nhà còn có ai nhớ không?" Nếu có người là đồng hương, phải chuẩn bị sớm.

Ngu Đường lắc đầu: "Trước mắt chỉ có Độc Cô Ám." Về phần em trai con nằm trong nôi kia, còn chờ kiểm nghiệm, dù sao nó cũng chưa biết nói, không đáng kể.

Quản gia mặc tây trang màu đen, tao nhã lễ phép đi tới, ra hiệu bọn họ đi vào, phu nhân đang chờ trong phòng khách.

Tống Tiêu liếc nhìn vị quản gia xa lạ, không phải Tào công công.

"Trẫm cũng đang tìm hắn, không có hắn thực sự không quen." Ngu Đường biết Tống Tiêu đang suy nghĩ cái gì, nhỏ giọng giải thích, người quen đời trước Ngu Đường cũng gặp qua không ít, có điều dường như bọn họ đều đã uống canh Mạnh bà, không còn nhớ kiếp trước nữa.

"Vậy còn Trương Hiếu Nhân, hắn đang ở đâu?" Tống Tiêu cau mày, mặc dù đã tự tay giết chết hắn, nhưng vẫn khó tiêu được mối hận trong lòng. Không quan tâm sống chết của bách tính, không để ý gian sơn xã tắc, chỉ vì cái mà hắn tự cho là trung thành, liền không ngại cấu kết với địch phản quốc, sát hại đế vương, người như vậy thực sự không xứng đáng làm người.

"Anh "Tẩu Tử", anh tìm Trương Hiếu Nhân sao?" Ngu Miêu kéo tay Tống Tiêu nghe hai người bọn họ nói chuyện, câu trước bé nghe không hiểu, thế nhưng bé biết Trương Hiếu Nhân nha, liền vui vẻ hào hứng tranh công.

"Hử?" Tống Tiêu cúi đầu nhìn tiểu công chúa, liền thấy tay nhỏ non mềm của cô bé giơ lên, chỉ vào con chó Husky màu lông đen trắng xen kẽ phía sau.

"Ở đó!"

"..." Tống Tiêu nhìn con chó to xác đang lẽ lưỡi trên thảm cỏ, bắt chước thỏ con nhảy tưng tưng, cuối cùng dời mắt sang nhìn Ngu Đườg. Ngu Đường điềm nhiên nói: "Ta cảm thấy hai người bọn họ lớn lên rất giống." Cho nên liền mặc định nó là Trương Hiếu Nhân.

Tống Tiêu run run khoé miệng, ngẫm lại vẻ mặt nghiêm túc muôn thuở của Trương Hiếu Nhân, lại nhìn nhìn mặt đầy lông xù - chó Husky, không biết nói gì.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Hàng Mới Ra Lò

Art: Plaything ~ Món đồ chơi của Đại công tước ~

• Truyện tranh: Plaything ~ Món đồ chơi của Đại công tước ~ • Tên khác: Plaything / Plaything - The Toy of a Grand Duke / Plaything ~어느 대공 각...