Trang


Chinta

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

Chương 6 + 7 + 8 + 9 +10 + 11


Xuyên Việt Chi Thâm Hải Nhân Ngư
Chương 6 + 7 + 8 + 9 +10 + 11


Càng ngày ta càng thích anh Lôi nha, anh lưu manh nhưng ko hoàn toàn là lưu manh, ít ra anh còn chững chạc XD


_______________



Edit: Tiểu Lạc

Beta: Tiểu Thụy
Chương 6: Thuốc





Nếu như nói nhà Debby chỉ là xa xôi, vậy thì nhà của Nathaniel quả thật chính là thần bí, Rebertine chưa bao giờ biết, thì ra trong vùng đá ngầm cũng có thể ngoằn ngoằn ngoèo ngoèo quanh quanh co co như mê cung, khi hắn đến nơi ở thuộc về Nathaniel cổ quái, lần đầu tiên cảm thấy đuôi mình đã bơi rất mỏi.

Đánh giá nơi mà mình thiên tân vạn khổ tìm đến, Rebertine nhịn không được mà bĩu môi, đây là nơi nhân ngư sống sao? Một đống đá xám xịt, xung quanh là đá ngầm hỗn độn cùng với từng tảng rong rêu nhìn phát ngán. Vừa âm u vừa mất trật tự, không nhìn kỹ căn bản không tìm được cửa ra vào ở đâu cửa sổ chỗ nào.

Rebertine vừa hít một hơi chuẩn bị tiến lên gõ cửa, phía sau đã truyền đến một tiếng nói âm trầm dọa hắn nhảy dựng, “Thằng kia, tìm ai?”

Lúc này Rebertine mới biết được, nhân ngư cũng có thể nổi da gà, hắn run lên một

chút lấy lại tinh thần nhìn nhân ngư không biết từ khi nào đã đứng phía sau mình, một lát mới lên tiếng, “Ngươi, ngươi là Nathaniel?”

Đối phương mặt không biểu tình nhìn Rebertine, vòng qua hắn bơi tới trước cửa, “Đúng, muốn gì? Vào đi.”

Được rồi, mặc dù thái độ rất bất lịch sự, nhưng cũng không tồi như mình tưởng tượng,

Rebertine đứng ở trước căn nhà tối om do dự một lát rồi cũng theo Nathaniel đi vào

nơi thần bí kia.

Tiến vào trong nhà, Rebertine mới hiểu được, nếu hải tảo đá ngầm bên ngoài được gọi là mất trật tự, thì bên trong căn nhà này căn bản là một mảnh hỗn độn như vừa bị gió lốc càn quét.

Nathaniel thấy Rebertine theo mình vào nhà, cũng không thèm mời ngồi, chỉ dùng

giọng nói âm trầm mà hỏi, “Đã lâu không nhân ngư nào tới đây, nói đi, muốn gì?”

“Ách, ta muốn xin thuốc trị thương.” Thu hồi ánh mắt đang quan sát khắp gian phòng, Rebertine nhìn về phía Nathaniel nói rõ ý đồ đến, “Loại thuốc có thể trị vết thương thật sâu.”

Nathaniel nghe Rebertine nói xong, không xoay người đi lấy mà là dùng ánh mắt tức giận nhìn về phía Rebertine, “Thằng này, ngươi tới chọc ta à?”

“Ngươi nói vậy là sao?” Rebertine sửng sốt.

“Phàm tới tìm ta đều là trao đổi vài thứ hiếm có, ngươi tìm đến ta cư nhiên chỉ vì xin thuốc trị thương?! Lẽ nào ngươi không biết nước bọt của nhân ngư có thể trị thương sao?” Nathaniel nghĩ Rebertine nói ra quả thật là vũ nhục hắn, ánh mắt u ám nặng nề nọ rốt cuộc cũng mang theo thần sắc phẫn nộ, đuôi cũng nặng nề mà vỗ lên mặt đất, “Ngươi nghĩ chỗ này là chỗ để lưu manh bọn ngươi tới giải sầu a?”

“Úc, đương nhiên không phải.” Rebertine vội vã khoát tay, rất nhanh lấy ra một cái túi nhỏ làm bằng tiêu sa, đổ ra vài hạt trân châu và kim tệ, “Ta rất có thành ý, thật sự. Ta đương nhiên biết nước bọt nhân ngư có thể trị thương, nhưng, được rồi, đồng chí, ngươi phải hiểu đôi khi có vài chuyện ngoài ý muốn phát sinh. Có khi nước bọt cũng không thể dùng được, đúng không? Ta thật sự rất thành tâm tới đổi thuốc trị thương.”

Không biết là do ánh sáng phát ra từ trân châu và kim tệ đả động hay là sự thành thật của Rebertine khiến Nathaniel nghĩ đối phương không phải tới chọc mình, hắn rốt cuộc không dùng đuôi vỗ lên mặt đất nữa, rất nhanh mà gom trân châu kim tệ lại, xoay người vừa tìm kiếm vừa lầm bầm, “Được rồi, ngươi đã có thành ý như thế, ta đây đành đổi cho ngươi vậy.”

Lách cách, Rebertine nhìn Nathaniel tìm kiếm xung quanh đống đồ vật chất chồng như hòn núi nhỏ, bỗng nhiên hoài nghi quyết định tới đây có thật sự đúng đắn hay không.

“Úc, thằng nhóc, sao ngươi lại tới đây, hôm nay ngươi có thể đi tới một nơi tốt hơn mà, ta sẽ nhớ ngươi.” Tìm nửa ngày rốt cuộc Nathaniel cũng lấy ra một vỏ sò sau đó dùng tiếng nói trầm thấp nói với Rebertine, “Cầm đi, đây là thứ tốt.”

Nhìn đầu tóc bù xù như hải tảo của Nathaniel, còn có chiếc đuôi to mang theo đất bẩn tích tụ trong những khe vảy, Rebertine lần thứ hai do dự —— Mình có phải căn bản không nên tới đây? Nhân ngư lôi thôi như vậy thật sự có đồ tốt sao?

Nhưng, mặc dù vấn đề vệ sinh cá nhân của Nathaniel bị bỏ bê, nhưng ánh mắt hắn rất lợi hại, hắn chú ý tới thần sắc mang theo chút nghi ngờ nhìn mình của Rebertine, nhất thời bất mãn, thu tay lại, “Thằng này, ánh mắt của ngươi là ý gì? Khinh thường ta sao? Hay khinh thường vật của ta? Được rồi, ngươi không thích thì thôi, nhưng ta phải nói cho ngươi, trân châu với kim tệ của ngươi ta sẽ không trả.”

“Ta lấy, sao ta bỏ tiền ra cho không được.” Rebertine động tác rất nhanh, hắn từ trong tay Nathaniel cầm lấy vỏ sò, vừa bơi ra ngoài vừa hỏi, “Cái này dùng thế nào?”

Tuy rằng rất muốn đuổi tên đáng ghét này biến nhanh ra khỏi nhà mình, nhưng tốt xấu cũng đã lấy kim tệ của người ta, Nathaniel mặc dù không nhịn được nhưng vẫn nói, “Trực tiếp bôi lên là được, mỗi ngày một lần!”

“Được rồi, cảm ơn anh em!” Rebertine nghe xong khoát khoát tay rất nhanh rời khỏi nhà Nathaniel, cái mùi không nói nên lời trong căn nhà đó thật sự rất kinh người!

.

Bơi đi một đoạn dài, Rebertine ngừng lại, hắn mở vỏ sò đang cầm trong tay ra, phát

hiện bên trong là dịch thể dính dính trong suốt, ngửi thử cũng không có hương vị gì

đặc biệt, Rebertine lẩm bẩm, “Tốn nhiều tiền mua thứ này rốt cuộc có xài được không

đây a?”

Quan sát một hồi Rebertine khép vỏ sò lại, ném nghi vấn trong lòng qua một bên, dù

sao Ivor bọn họ cũng không nói những nhân ngư kia lấy đồ từ trong tay Nathaniel là

vô ích, tuy rằng Nathaniel thoạt nhìn rất bê bối, lại ở dơ, nhưng theo trong sách nói

người càng kỳ quái thì càng không câu nệ tiểu tiết, tạm thời thử một lần xem.

Nghĩ thông suốt rồi Rebertine vỗ vỗ đuôi bơi đến khu bắt cá —— Ngày hôm qua và hôm trước chưa tới thăm Debby, hôm nay nếu không chuẩn bị chút gì, chắc Debby lại phải ăn hải tảo mất.

Rebertine là loại người có năng lực học tập mạnh nhất, cho nên hắn hiện tại có thể bắt cá mà không hề để lại vết cào cấu như trước.

Thỏa mãn về kỹ thuật của mình, Rebertine xách theo vài con cá mang theo vỏ sò đi tới nhà Debby, “Debby, là ta, Rebertine, ngươi có nhà không?”

Cửa rất nhanh mở ra, phía sau cửa là khuôn mặt nhỏ tươi cười của Debby, “Đương

nhiên có nhà, sao ngươi lại tới đây?”

Rebertine giấu vỏ sò sau lưng, sau đó giơ lên cá trên tay đưa cho Debby ý bảo, “Bắt vài con cá ngừ, thịt rất chắc, ngon lắm.”

Trải qua một đoạn thời gian tiếp xúc, Debby đã trở nên rất thân cận với Rebertine, hắn nghiêng người mời Rebertine vào nhà, “Cá lần trước ngươi đưa ta vẫn chưa ăn xong, đừng… mang tới nữa.”

“Còn chưa ăn xong? Sao cái bụng ngươi nhỏ quá vậy hả?” Rebertine nghe được thì

không hài lòng, lập tức lại hào sảng phất tay, “Ai, ăn không xong thì bỏ đi, không còn

tươi nữa rồi, không tốt cho thân thể, ăn cái này tươi hơn.”

Debby không đồng ý đề nghị của Rebertine, “Sao lại bỏ được, lãng phí lắm, cũng là

ngươi cực khổ bắt được.”

Rebertine treo cá ở nơi Debby dùng để giữ cá, xoay người không chút khách khí uống một ngụm nước pha hải điềm diệp, lúc này mới lên tiếng, “Nga, vậy nếu ngươi tiếp tục ăn cái này, ăn xong rồi không phải những con cá mới này lại không còn tươi nữa sao?” Rebertine vừa nói, Debby mới nghĩ tới, hắn cúi đầu ngoéo hai ngón trỏ vào nhau, cặp mắt màu biển xanh trong vắt nhìn về phía Rebertine, “Không bằng ngươi đem về nhà ăn đi, như vậy sẽ không lãng phí.”

Rebertine nhướng mi một cái, “Đây vốn là đưa cho ngươi, sao lại có thể mang về?”

“Vậy làm sao bây giờ?” Hàng mi đẹp của Debby rũ xuống, “Những con cá này nếu để

đây thật sự rất lãng phí, trước đây khi đói bụng chỉ có thể ăn hải tảo, hiện giờ có cá ăn sao ta có thể lãng phí?”

Lúc trước từ miệng Ivor và Lavr Rebertine đã biết, Debby chỉ nhỏ hơn Rebertine hai tuổi, nhưng tính cách dịu dàng và cuộc sống cô độc khiến Debby vẫn duy trì tâm tính hồn nhiên như trước, nhìn quen đủ loại gian trá trên đời, Rebertine khi đối mặt với một Debby như tờ giấy trắng, luôn luôn phải chào thua.

Rebertine giơ tay đầu hàng, “Được rồi, nếu không ta lấy một nửa số cá ngươi chưa ăn xong mang đi, lưu lại một nửa số cá hôm nay bắt được, có được không?” Thấy Debby há mồm muốn phản đối, Rebertine thẳng thắng giải quyết, “Được, cứ vậy đi.”

Debby bị quyết định tự tiện của Rebertine khiến cho không nói được gì, “Ta còn chưa kịp quyết định a.”

Rebertine làm bộ không nghe oán giận nho nhỏ của Debby, lên tiếng nói, “Đúng rồi,

hôm nay mang theo một thứ tốt cho ngươi.” Nói xong lại dừng một chút, “À, ta cũng

không thể khẳng định có phải thứ tốt hay không.”

Lời nói của Rebertine liền khơi dậy lòng hiếu kỳ của Debby, “Hm? Là gì vậy?”

Rebertine vươn ra cánh tay luôn giấu ở sau lưng ra trước, “Cái này.”

“Vỏ sò?” Debby nhìn thoáng qua thứ trong tay Rebertine thì sửng sốt một chút.

“Đương nhiên không chỉ là vỏ sò.” Rebertine nói rồi mở vỏ sò ra, “Ta nói chính là thứ bên trong vỏ sò.”

“Úc…” Debby có chút không dám khẳng định mà tiến lên nhìn, một lát mới ngẩng đầu lên hỏi Rebertine, “Đây là cái gì?”

“Ừm, thuốc trị thương.” Nói rồi Rebertine chỉ chỉ vết thương chậm chạp khép lại trên tay Debby, “Dùng để trị vết thương trên cánh tay ngươi.”

Nhưng, câu trả lời của Rebertine khiến Debby khựng lại, gục đầu xuống thật lâu không nói gì.

Debby bỗng nhiên trầm mặc như vậy khiến Rebertine có chút bất an, hắn không biết có phải câu nói của mình đã chạm tới vết thương lòng của nhân ngư mẫn cảm này hay không, hắn tiến lên huých vai Debby, “Debby à, ngươi có sao không?”

Bởi vì động tác của Rebertine, Debby ngẩng đầu lên, lúc này Rebertine mới phát hiện viền mắt của Debby ửng đỏ, điều này khiến cho hắn có chút luống cuống, “Debby, ngươi làm sao vậy?”

Tuy rằng viền mắt phiếm đỏ, nhưng Debby vẫn lộ ra một nụ cười rất tươi, dùng sức lắc đầu, “Không có gì.” Nói xong chỉ chỉ thuốc trong tay Rebertine, “Ngươi tìm nó ở đâu a?”

Nhìn ra được Debby không muốn tiếp tục đề tài vừa nói, Rebertine cũng tri kỷ mà

không tiếp tục hỏi, hắn nhẹ nhàng lắc lắc vỏ sò trong tay, trả lời, “Tìm được trong nhà, có lẽ là papa ta lưu lại, Ivor với Lavr bọn họ nói có thể trị thương, hiệu quả cũng không tệ lắm, cho nên mang đến cho ngươi.”

Debby nghe xong hơi sửng sốt, đôi mắt rũ xuống một lần nữa ngước lên, “Cảm ơn

ngươi, Rebertine.”

Rebertine có chút hào hiệp phất tay, “Cảm ơn cái gì, vốn ngươi bị thương vì ta mà, nếu có thể khiến vết thương của ngươi mau lành thì tốt rồi, có hy vọng thì phải làm. Mỗi ngày nhìn ngươi không tiện làm việc vì cánh tay bị thương, trời mới biết ta áy náy đến cỡ nào.” Nói rồi nhét vỏ sò vào trong tay Debby, “Bôi lên thử xem.”

Debby cúi đầu nhìn vỏ sò đưa tới trong tay, nhoẻn môi gật đầu, “Ừ.”

“Nè nè, bôi đều đều một chút, nhẹ tay chút.”

“Đúng, ở đó có thể bôi nhiều một chút, đúng đúng đúng, chính là nơi đó…”

Lo đến tính cách của Debby, Rebertine cũng không nhiệt tình tới mức tự tay giúp đối phương bôi thuốc, nhưng thói quen điều khiển vẫn khiến hắn rướn cổ chỉ huy Debby bôi thuốc, mà Debby cũng nghe theo chỉ thị của Rebertine.

Thấy Debby đã bôi thuốc xong, Rebertine lại nhớ tới lời nói của Nathaniel, vì vậy liền dặn dò, “Natha —— Ách, không, Lavr và Ivor bọn họ nói loại thuốc này phải bôi lên vết thương hàng ngày, ngươi mỗi ngày đều phải nhớ bôi lên a.”

Debby thành thật gật đầu, “Ta biết rồi.”

Rebertine thỏa mãn gật đầu, hắn nhìn nước biển đã trở nên tối màu bên ngoài, từ trên tảng đá đứng dậy vẫy vẫy đuôi nói, “Thời gian không còn sớm nữa, ta về trước, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút, nhớ phải bôi thuốc đúng giờ đó.”

Debby đứng dậy tiễn Rebertine ra cửa, “Ta biết rồi, ngươi đi đường cũng phải cẩn

thận.”

Rebertine phất phất tay, “Biết rồi, có thời gian ta sẽ trở lại thăm ngươi.”

Nhìn theo cho đến khi chiếc đuôi màu khổng tước của Rebertine biến mất sau nhóm

đá ngầm, Debby mới xoay người trở về nhà, cầm lấy vỏ sò bình thường kia, thần tình của Debby không hiểu sao lại trở nên buồn vô cớ.

Edit: Tiểu Lạc

Beta: Tiểu Thụy

Chương 7: Câu lưu hành chính 7 ngày

Sự thật chứng minh, tuy rằng bề ngoài của Nathaniel rất bê bối, nhưng đồ của hắn rất có chất lượng, chí ít vết thương trên cánh tay Debby đã nhanh chóng khép lại, điều này khiến cho Rebertine rất thỏa mãn, không uổng cho mớ trân châu kim tệ kia.

Nhưng hôm nay, Ivor biểu tình hoảng hốt vội vội vàng vàng bơi đến nói một câu kết thúc tâm tình tốt đẹp của Rebertine, “Reb, tộc trưởng muốn gặp ngươi.”

Rebertine có chút mờ mịt, “Gặp ta? Gặp ta làm gì?”

Biểu tình của Ivor rất là bất an, “Ta cũng không biết, nhưng nghe nói hình như chuyện chúng ta đi cấm địa bị tộc trưởng phát hiện rồi.”

Rebertine vừa nghe, biểu tình có chút không dám tin, “Không thể nào, nếu phát hiện thì đã sớm phát hiện, sao bây giờ mới nói?”

Ivor tỏ ra muốn ngất xỉu, “Lúc trước ta quên nói với ngươi tộc trưởng không ở đây, hôm qua hắn mới vừa về.”

Rebertine vẫn không tin, “Chuyện chúng ta đi cấm địa đâu có ai biết?”

“Ta cũng không rõ lắm, theo lý mà nói thì đúng là như vậy.” Ivor có chút phiền não dùng đuôi vỗ vỗ mặt đất, “Có thể ai đó thấy được chúng ta, nói không chừng chính là De ——”

Ivor còn chưa nói xong đã bị Rebertine ngắt lời, “Không phải Debby.” Nói rồi Rebertine đứng dậy kéo Ivor ra ngoài, “Đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa, ngươi không phải còn chưa xác định chuyện gì sao, nói không chừng là chuyện khác, đi rồi thì biết.”

Nhưng đôi khi, mọi chuyện là thế này, không may uống nhằm nước lạnh làm răng tê buốt, càng không muốn thì thế nào nó cũng phải ập tới mới chịu nổi.

.

Rebertine được Ivor đưa tới trước mặt tộc trưởng, nhìn một mảnh vảy cá màu đuôi khổng tước, trong lòng Rebertine đập thịch một cái.

Tộc trưởng Chase biểu tình uy nghiêm thấy biểu tình của Rebertine thì ở trong lòng hừ một tiếng, “Biết đây là cái gì không?”

Rebertine thấy tộc trưởng lạnh lùng nhìn mình, quyết định thẳng thắn để được khoan hồng, “Biết.”

Tộc trưởng nhân ngư nhìn dáng vẻ cúi đầu giả vờ thành thật của Rebertine, lúc này hừ ra tiếng, “Vậy nói cho ta biết đi.”

Rebertine thành thành thật thật đáp, “Đây là vảy của ta.”

Vốn tưởng Rebertine sẽ nói lời châm chọc, tộc trưởng bị sự thẳng thắn của hắn làm cho sửng sốt một chút, thế nhưng rất nhanh biểu tình đã khôi phục nguyên dạng, “Biết ta tìm thấy ở đâu không?”

Chase nhìn thẳng vào mắt Rebertine, hắn không rõ vì sao mình mới ra ngoài một chuyến mà thằng bé nổi danh hư hỏng lại cứng đầu này đột nhiên đổi tính, gặp phải chuyện rõ ràng không phải chuyện tốt mà lại dám thẳng thắn thừa nhận, nước biển có phải sắp chảy ngược rồi không?

Tộc trưởng nhân ngư không nói lời nào, Rebertine cũng thành thành thật thật bảo trì trầm mặc.

Một lát sau, Chase ho nhẹ một tiếng, ngữ khí vẫn uy nghiêm như trước, “Tốt, chí ít cũng không nói dối che giấu sai lầm. Ngươi biết rõ cấm địa không cho phép đi, vì sao còn dám bơi tới đó?”

Rebertine biết lúc này thái độ càng thành khẩn càng tốt, vì vậy cúi đầu đáp, “Chính là chơi vui, kích thích.”

“Chơi vui? Kích thích?” Chase bởi vì thái độ thành thật của Rebertine mà cơn tức vừa mới dịu xuống lại bùng lên, thanh âm v*t cao, “Vì sao ngươi càng lớn thì năng lực kiềm chế càng thấp vậy hả? Cấm địa là nơi để tới tìm đồ chơi tìm kích thích sao? Ngươi đây là không đem cấm địa để vào mắt hay là không đem tính mạng mình để vào mắt?”

Rebertine cúi đầu nhận sai, “Ta biết là ta sai rồi, ta không nên xung động như vậy, khi trở về ta đã hối hận lắm rồi, thực sự rất xin lỗi tộc trưởng, lần sau ta sẽ không bao giờ xung động như vậy nữa.”

Một câu xin lỗi trực tiếp chặn họng tộc trưởng, hắn nghẹn một hồi rồi cảm thấy sự thay đổi của Rebertine có chút kỳ lạ, cúi đầu muốn nhìn xem Rebertine có phải vì làm cho có lệ nên mới nói thế hay không, nhưng nhìn thế nào cũng thấy Rebertine rất thành thật, thành khẩn đến không thể nào thành khẩn hơn, trong nhất thời, Chase có chút luống cuống.

Nhìn một hồi, Chase tìm một lý do để giải thích hành vi của Rebertine, xem ra là hành trình tại cấm địa lúc trước làm cho nó bị dọa không nhẹ, nên hiện tại mới thành thật ngoan ngoãn như thế, nhìn nhìn vảy cá trong tay, lại liếc liếc vết sẹo mới toanh trên người Rebertine, Chase cuối cùng cũng không rít gào mắng Rebertine nữa, chỉ xụ mặt nói, “Đám nhân ngư trẻ các ngươi, vĩnh viễn đều là gặp phải giáo huấn thì mới biết sợ là gì, mới biết cái gì gọi là quy củ. Lần này may là không gặp chuyện gì, nhưng ta tuyệt đối không cho phép có lần sau. Để ngươi khắc sâu bài học này, ngươi đến phòng tạm giam tự kiểm đi, bảy ngày sau trở ra.”

Hà? Nghe được quyết định của Chase, Rebertine ngẩng đầu lên, có chút mơ hồ, sao chỉ nói mấy câu rồi biến thành phạt tạm giam vậy? Vốn tưởng chỉ bị đánh một trận là được, cái này không giống dự đoán của mình nha.

Nhưng Chase hiểu lầm biểu tình của Rebertine, dù sao, đối với nhân ngư yêu thích tự do mà nói, cấm đoán bảy ngày rốt cuộc là một hình phạt tương đối nghiêm trọng, vì vậy hạ giọng khuyên nhủ, “Ngươi đã là một nhân ngư trưởng thành, chẳng lẽ còn muốn vĩnh viễn ăn chơi trác táng? Thừa dịp này, hảo hảo ngẫm lại con đường sau này nên đi như thế nào đi.”

Vì vậy Rebertine không thể phản kháng mà bị đưa vào phòng tạm giạm dành cho nhân ngư, trong lúc này, hắn còn thấy Lavr và Ivor vẻ mặt cầu xin bị papa đang tức giận của bọn họ mang về nhà, có vẻ sự việc cũng đã bại lộ.

.

Một mình đứng ở nơi vắng vẻ, ánh sáng mờ mịt, ngoại trừ đá ngầm thì chính là đá ngầm, mộng nửa ngày Rebertine rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần, có chút nói không nên lời, kiếp trước tuy rằng cũng hay gây sự, nhưng tốt xấu cũng là một lương dân tuân theo pháp luật, chưa bao giờ vào tù, tại sao tới nơi này chưa được một tháng đã bị phán tạm giam bảy ngày? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra a!

Đúng rồi, dù trong lòng Rebertine có bao nhiêu rít gào, có bao nhiêu không thoải mái, chí ít hắn hiện tại vẫn thành thành thật thật đứng ở nơi không có nhân ngư nào được đến thăm này để yên lặng tự kiểm điểm lại, hai nhân ngư canh giữ bên ngoài để bảo chứng trong vòng bảy ngày này Rebertine sẽ không bị bất kỳ ai quấy rầy.

Người, vĩnh viễn đều là mất đi rồi mới có thể hiểu được thứ gì quý giá nhất đối với mình, cũng như hiện tại, chỉ qua nửa ngày, Rebertine đã khắc sâu lĩnh ngộ chí lý, ‘Vì tự do thì cái gì cũng có thể liều’. Phòng tạm giam to như vậy chỉ có một mình, không có vật sống nào, tầm mắt ngoại trừ đá ngầm xám thì còn có mặt đất, nhìn một hồi tâm tình cũng u ám theo, nếu như không phải bản thân tự mình tạo ra âm thanh, ở đây vĩnh viễn vắng vẻ như chết —— Hoàn cảnh như vậy khiến Rebertine đã quen với tự do quả thật muốn phát điên, vừa mới nghĩ đây chỉ là ngày đầu tiên, còn có sáu ngày đang gian nan chờ đợi hắn, ngay cả ý tưởng vượt ngục hắn cũng nghĩ ra.

Bắt đầu giết thời gian, hắn biểu diễn đủ loại tư thế bơi của mình, bơi chó, bơi tự do, bơi bướm, bơi ếch, bơi mệt rồi bắt đầu hát, từ thịnh hành cho tới cổ điển, từ đồng dao tới quê hương, từ nhạc thiếu nhi tới nhạc sến, lăn qua lăn lại bắt đầu nỗ lực kêu gọi hai nhân ngư đang canh giữ ngoài cửa kia, nhưng gọi khản cả tiếng thì cả nửa cái đuôi người ta cũng không thèm động, Rebertine triệt để tuyệt vọng, hắn bắt đầu giống như bị rút xương mà gập người xuống lan can đá, từng giây từng giây cảm thụ thời gian trôi qua.

Ngồi tù đương nhiên rất thống khổ, nhưng may là nhân ngư cũng không có hình phạt ngược đãi, tới giớ rồi sẽ phát cơm tù —— Hai con cá, lúc này tròng mắt Rebertine xoay xoay, định nói vài câu với nhân ngư đưa cơm, đáng tiếc người ta ngay cả con mắt cũng không thèm liếc Rebertine, đặt thức ăn xuống rồi xoay người đi mất, bỏ lại Rebertine bơ vơ một mình.

Lăn qua lăn lại một trận, Rebertine cuối cùng cũng không biết làm thế nào mà mình có thể mơ mơ màng màng ngủ đi, chờ khi hắn bị Debby đánh thức thì vẫn chưa phục hồi tinh thần, suýt nữa đã quên mình đang bị cải tạo.

Đợi khi tỉnh lại, nhìn thấy Debby đang vịn vào lan can gọi mình, Rebertine lúc này mới biến sắc vội nhìn về phía có người canh giữ, sau đó khẩn trương hỏi Debby, “Sao ngươi lại tới đây? Không phải không cho tới thăm sao, hay ngươi cũng bị bắt tới đây?”

Khác với biểu tình khẩn trương của Rebertine, biểu tình của Debby có vẻ ung dung hơn rất nhiều, hắn khoát khoát tay, “Bây giờ là buổi tối, nhân ngư bên ngoài đi cả rồi, sẽ không bị phát hiện.”

Nghe Debby nói thế, Rebertine lúc này mới chú ý tới hai nhân ngư luôn canh giữ bên ngoài không biết từ khi nào đã bị một cánh cửa đá thay thế, hai đoạn đuôi cũng không thấy hình bóng.

Phát hiện điểm này, Rebertine lúc này mới thở dài một hơi, nhưng lập tức lại nhướng mày, “Cửa đã đóng lại, ngươi vào bằng cách nào?”

Lúc này trên mặt Debby hiện lên một tia đắc ý, hắn vươn tay chỉ vào một địa phương, “Từ nơi đó lén chui vào nha, may là ta gầy, nếu như béo một chút sẽ không vào được.”

Thấy con ngươi trong suốt như nước của Debby hiện lên một tia giảo hoạt và đắc ý, Rebertine cũng bật cười, “Được, ngươi thật giỏi.”

Thấy Rebertine cười, Debby cũng cười theo, sau đó còn không quên lấy ra thứ mà mình mang đến, “Ngươi đã ăn gì chưa a? Ta mang cá theo cho ngươi đây, đói bụng không?”

Không ngờ Debby lén vào đây là vì mang thức ăn cho mình, Rebertine ngẩn người.

Mà Debby thấy Rebertine ngốc lăng ở đó thì có chút khó hiểu, vươn tay quơ quơ trước mặt hắn, “Reb, ngươi làm sao vậy?”

Rebertine lấy lại tinh thần nhìn Debby đang lo lắng, lúc này mới thầm cười cười lắc đầu, “Không có gì.” Nói rồi nghiêng người chỉ vào bãi đá dùng để đặt thức ăn, “Ta ăn rồi, không đói bụng, là nhân ngư canh giữ bên ngoài mang vào cho.”

“Nga… Như vậy a.” Nghe Rebertine nói đã ăn, hơn nữa trên bãi đá quả thật còn có nửa con cá, lúc này Debby mới gật đầu, nhưng vẫn đưa cá tới, “Cái này ngươi cũng giữ lại đi, buổi tối không nhân ngư nào canh giữ, nếu như đói bụng làm sao bây giờ?”

Rebertine thấy Debby kiên trì như vậy, lắc đầu, “Không cần đâu, nơi này không phải còn dư lại sao, ta buổi tối vốn cũng không ăn nhiều, có vẻ bọn họ đưa thức ăn ngày ba lần, sẽ không bị đói, ngươi đừng lo.” Nói rồi lại kéo Debby sang chủ đề khác, “Lại nói, sao ngươi lại chạy đến đây? Đã tối rồi mà còn ra ngoài?”

Debby cúi đầu nhìn nhìn chiếc đuôi cá đang lắc lư của mình, nhỏ giọng nói, “Ta nghe nói ngươi bị tộc trưởng nhốt vào phòng tạm giam, nghe nói bởi vì ngươi đi cấm địa, cho nên đợi cho nhân ngư canh giữ rời khỏi rồi lén vào đây.” Nói đến đây Debby ngẩng đầu rất nghiêm túc nhìn Rebertine, “Không phải ta cáo mật, thật sự.”

Nhìn khẩn trương nho nhỏ không giấu được trong mắt Debby, Rebertine hé miệng cười cười, vươn tay vuốt mái tóc vàng mềm mại của Debby, “Đương nhiên, ta biết không phải ngươi.”

Rebertine khẳng định như vậy khiến Debby cúi đầu, “Sao ngươi lại chắc chắn như vậy?”

Rebertine khẽ cười ra tiếng, “Bởi vì vảy của ta khi cá kiếm đâm bị thương đã rơi tại cấm địa, cho nên ta bị tộc trưởng nắm.” Đợi được Debby ngẩng đầu nhìn về phía mình, Rebertine lại nói tiếp, “Mà dù cho không phải tộc trưởng nhặt được vảy của ta mới biết ta đi cấm địa, ta cũng tin ngươi không phải là người mật báo, ta tin tưởng ngươi, ngươi sẽ không làm chuyện như vậy, đúng không?”

Nhìn vào đôi mắt ngập tràn tin tưởng của Rebertine, Debby trong lòng nóng lên, dùng sức mà gật đầu, “Ừ, ta sẽ không.”

Rõ ràng người sai là hắn, nhưng nhân ngư nhỏ bé này vẫn như cũ cảm động vì được hắn tín nhiệm, Debby như vậy khiến Rebertine có cảm giác hơi chua sót, hắn vươn tay đặt lên vai Debby, “Hơn nữa, chuyện này vốn là ta sai, mặc kệ có người mật báo hay không, đây đều là do ta sai phạm.”

Không biết vì sao Rebertine lại nói như vậy, nhưng Debby rất nghiêm túc mà nói, “Nhưng ta sẽ không đi mật báo.”

Đối với Debby bướng bỉnh này, Rebertine ngược lại có chút dở khóc dở cười.

.

Edit: Tiểu Lạc Beta: Tiểu Thụy

Chương 8: Món quà nhỏ của hải thần

Mặc kệ thế nào, trong tình huống an tĩnh đến mức có thể bức điên người ta, Debby có thể len lén chạy tới thăm mình đã đủ khiến Rebertine xúc động.

Rebertine thấy Debby đang hiếu kỳ quan sát xung quanh, bèn lên tiếng hỏi, “Hôm nay đã thoa thuốc chưa?”

“Hả?” Debby thu hồi đường nhìn, gật đầu, vươn cánh tay ra cho Rebertine xem, “Thoa rồi, ngươi xem, cũng sắp lành rồi.”

Rebertine thỏa mãn, “Vậy là tốt rồi, phải kiên trì a, như vậy mới mau lành.”

“Biết rồi.” Debby gật đầu.

Hai người trong khoảng thời gian ngắn không có gì để nói, Rebertine tư tâm cũng muốn để Debby ngồi cùng mình lâu một chút, vì vậy cũng không để Debby đòi về, nhưng không nói gì thì có hơi xấu hổ, liền bắt đầu tìm chủ đề, đôi mắt chú ý tới hai bàn tay đặt trên chiếc bàn đá trong phòng giam của Debby, không khỏi lên tiếng, “Ngón tay ngươi trông rất đẹp a, vừa thon vừa dài.”

Nhưng một câu khích lệ này không khiến Debby đỏ mặt xấu hổ, mà là sắc mặt trắng bệch, hai tay rất nhanh giấu ở phía sau, cắn môi.

Đối với việc Debby đột nhiên biến sắc, Rebertine cũng không phản ứng được, còn ngơ ngác hỏi một câu, “Sao vậy?”

Debby sắc mặt trắng bệch không trả lời, chỉ đứng dậy nhỏ giọng nói, “Ta đi.” Liền định xoay người đi ra.

May là đầu óc của Rebertine không phải trì độn cho lắm, chợt hiểu ra, lúc này thật muốn vả vào miệng mình, “Debby, chờ chút.”

Nhưng Debby cũng không dừng lại, chỉ xoay người bơi về phía mình đã vào, thân ảnh có vẻ rất gấp gáp.

“Debby, Bibi, ta không phải có ý này, đừng đi.” Rebertine nóng nảy, hắn biết ngày hôm nay cứ để Debby đi như vậy sẽ sản sinh vết rạn lớn thế nào trong quan hệ của hai người, cho nên Rebertine hiện tại không thể để Debby đi, hắn vịn lên lan can đá gọi Debby, “Ta chỉ nghĩ tay ngươi trông rất đẹp, đó là lời thật lòng, tin ta được không? Ta thề!”

Có thể là do nghe được bức thiết và lo lắng trong giọng nói của Rebertine, Debby cuối cùng cũng nhẹ dạ mà ngừng lại, nhưng hắn cũng không quay người, chỉ thấp giọng nói, “Ta biết tay của ta không có màng nên rất xấu, nhưng làm ơn đừng vui đùa kiểu đó được không?”

“Ta không phải nói đùa.” Rebertine nói xong lại nghĩ những lời này mang ý khác, hận không thể vả vào mồm mình thêm cái nữa, “Ý ta là, ta chưa bao giờ nghĩ tay ngươi không có màng là xấu, ta thật sự chỉ đơn thuần nghĩ ngón tay ngươi rất đẹp, cho nên mới nói như vậy.”

“Ngón tay như vậy làm sao mà đẹp chứ?” Giọng nói của Debby không che giấu được thương tâm và suy sụp, “Tay của ta không giống mọi người, bàn tay kỳ quái như vậy đẹp cái gì chứ, ta thấy nó rất xấu, nhân ngư khác cũng thấy nó rất xấu, tuy rằng bọn họ cũng không nói ra, nhưng ta hiểu ánh mắt của bọn họ, biết bọn họ nghĩ như vậy.” Nói xong Debby rất nhanh xoay người liếc nhìn Rebertine, “Ta đi thật đây, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút.” Nói xong vịn tay lên một khối đá ngầm, chuẩn bị đẩy nó sang một bên để dọn đường rời khỏi đây.

“Lẽ nào ngươi chưa từng nghe một câu nói, hải thần luôn luôn công bằng với tất cả con dân của ngài sao, ngài cầm đi một thứ của ngươi nhất định sẽ bồi thường về phương diện khác cho ngươi. Tuy rằng ngài mang đi màng tay của ngươi, nhưng ngươi không phát hiện bồi thường mà ngài dành cho ngươi sao?” Rebertine ngực quýnh lên, bật thốt ra lời.

Chưa ai nói với Debby như vậy, điều này làm cho hắn lại một lần nữa ngừng lại, quay đầu mang theo chút buồn bã nhìn Rebertine, “Bồi thường? Bồi thường cái gì?” Mặc dù trong lòng Debby nghĩ những lời này Rebertine nói ra chỉ là để an ủi mình, nhưng dù như vậy, đôi bàn tay này đã khiến Debby thương tâm rất lâu, lâu đến nỗi dù cho chỉ là lời an ủi, cũng muốn nghe một chút, chỉ cần khiến mình nhẹ lòng một chút là tốt rồi.

Thấy Debby lại ngừng lại, trong lòng Rebertine nhè nhẹ thở ra một hơi, ngoắc gọi Debby, “Ngươi tới đây ta nói cho, bên ngoài tuy không có nhân ngư gác, nhưng cũng phải cẩn thận a.”

Nghe được Rebertine nói, Debby do dự một chút rồi vẫn bơi tới, nhưng lúc này không tiếp tục đứng bên cửa sổ phòng tạm giam, mà là bảo trì một ít cự ly với Rebertine, “Ngươi nói đi.”

Vốn câu nói kia lúc đầu là bịa ra do tình thế cấp bách, lúc này muốn cho Rebertine nghĩ ra một lý do thật sự quá khó, ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía bàn tay của Debby, bỗng nhiên sáng rực lên, có, “Nhìn xem, tuy rằng tay ngươi và tay ta không giống nhau, nhưng ngươi không cảm thấy nó phi thường linh hoạt sao?”

“Linh hoạt?” Nghe Rebertine nói, Debby cúi đầu *** tế quan sát đôi tay mình, sau đó lắc đầu, “Không cảm thấy.”

“Sao lại như thế.” Rebertine hiện tại quyết tâm lừa dối, cần phải khiến cho Debby quên mất bóng ma tâm lý này, “Bàn tay không có màng có thể làm rất nhiều việc.”

Debby vẫn rất thương tâm, “Ngón tay của ta có thể làm gì thì ngón tay của những nhân ngư khác cũng có thể.”

“Ai nói, có một số việc ngoại trừ tay ngươi thì những nhân ngư khác không ai làm được a.”

Rebertine nói chắc nịch. Debby bị câu nói như đinh đóng cột của Rebertine câu dẫn ra lòng hiếu kỳ, “Ví dụ như?”

“Ví dụ…” Rebertine suy nghĩ một chút, hỏi Debby, “Bóng tay ngươi biết không?”

Không ngoài dự liệu của Rebertine, Debby lắc đầu, “Không biết, đó là cái gì.”

Thấy Debby lắc đầu, Rebertine đắc ý, vẫy gọi Debby, “Tới đây, ta dạy cho ngươi bóng tay là cái gì.”

Debby đơn thuần thành thật đúng là nghe lời, lần thứ hai đến gần Rebertine.

Rebertine đợi khi Debby bơi tới trước mặt liền vươn tay đến “Đưa tay ngươi cho ta xem.”

Debby do dự một chút, làm theo.

Rebertine cầm tay Debby, nương theo ánh sáng không biết từ nơi nào rọi tới, sau đó vừa nhẹ giọng giải thích vừa chậm rãi nắm ngón tay Debby làm động tác, “Nhìn, chúng ta đưa hai ngón tay cái giao vào nhau, sau đó những ngón kia nhẹ nhàng đong đưa, như vậy có giống loài hải âu bay lượn ngoài khơi không? Còn có cái này, đầu ngón cái và ngón trỏ đặt chồng lên nhau, ba ngón kia dựng thẳng hơi uống lượn, khẽ cử động, biết đây là cái gì không? Nghe nói trên mặt đất có một loài chim gọi là chim công, nó chính là như thế này, có lông đuôi năm màu thật dài, khi xòe ra thì cực kỳ xinh đẹp…”

Debby để mặc cho Rebertine nắm tay mình làm ra các động tác, bóng của bàn tay bị ánh sáng rọi trên đá ngầm tạo ra đủ loại hình dạng, nghe thanh âm trầm thấp của Rebertine, Debby cảm thấy mình hình như thực sự đang nhìn thấy những loài động vật, những loài chim chỉ tồn tại trên đất bằng, trên bầu trời cao cao.

Đây cũng là lần đầu tiên, Debby biết, thì ra ngón tay của mình có thể làm ra động tác phức tạp như thế, chỉ mình mình có thể, bất luận nhân ngư nào khác cũng không thể, bọn họ không thể dùng ngón tay biến ảo ra nhiều hình ảnh thú vị như thế trên đá ngầm…

Ánh mắt Debby từ cái bóng trên đá dời đến người bên cạnh, Rebertine còn đang tiếp tục diễn thuyết, hắn không ngừng thấp giọng giải thích, động tác của hắn dịu dàng như vậy, thanh âm của hắn thuần hậu như vậy, nhìn dáng vẻ chuyên chú của Rebertine, trong lòng Debby bỗng nhiên dâng lên một cảm giác ngọt ngào và tê dại.

Rebertine đang nắm tay Debby tạo bóng chú ý tới tầm mắt của hắn, xoay qua nhe răng cười với Debby, “Thú vị không?”

Khóe miệng Debby cũng cong lên, “Ừm, thú vị, trước giờ không biết thì ra có thể làm được như thế.”

Rebertine lại đưa ngón tay lên miệng, ‘suỵt’, “Đây là món quà nhỏ mà hải thần lén đưa cho ngươi, chỉ thuộc về mình ngươi.”

Nhìn Rebertine trong mắt mang theo ý cười giảo hoạt, Debby nhẹ nhàng gật đầu, “Ta thích món quà nhỏ này.”

Rebertine biết Debby thật sự đã buông xuống sự không hài lòng ban nãy, nhịn không được vươn tay xoa mái tóc vàng mềm mại của Debby, “Bởi vì là quà lén đưa cho ngươi, cho nên những nhân ngư khác cũng không biết, điều này cũng không sao, chỉ cần ngươi biết có là được. Trước khi người khác yêu thương ngươi, ngươi phải tự yêu bản thân trước đã a.”

Rõ ràng chỉ là một động tác nhỏ, nhưng Debby cảm thấy hình như bàn tay Rebertine mang theo sự ấm áp, cảm giác giống như thỉnh thoảng len lén bơi ra ngoài khơi, cảm thụ được ánh mặt trời sắp lặn ấm áp, có thể khi đó những người trên mặt đất chỉ cảm thấy mát mẻ, nhưng Debby nghĩ như thế đã là ấm áp. Không biết vì sao Debby lại lộ ra nụ cười mỉm mang theo chút thỏa mãn và vui sướng như vậy, Rebertine chỉ biết hắn thích dáng vẻ hài lòng của Debby, “Ta thấy, hải thần còn cho ngươi một món quà nhỏ nữa.”

“Là cái gì?” Nụ cười trên mặt Debby vẫn chưa tan đi, mặt mày loan loan nhìn về phía Rebertine, không biết hắn còn có thể tạo ra cho mình kinh hỉ nho nhỏ nào nữa.

Rebertine ‘ngô’ một tiếng, dùng ngón trỏ nâng cằm làm bộ bí hiểm nói, “Hài thần cho ngươi nụ cười đẹp nhất a, làm cho vừa nhìn đã thấy tâm tình thật tốt.”

Không phải kinh hỉ mà mình mong đợi, nhưng lại khiến Debbyđỏ mặt, “Cái, cái gì nha.”

Nhìn vào nụ cười có chút tinh quái của Rebertine, mặt Debby càng đỏ hơn, hắn có chút luống cuống mà vẫy đuôi, sau đó rất nhanh bơi đi, “Quá muộn rồi, ta phải đi, ngủ ngon.”

Lúc này Rebertine cũng không tiếp tục giữ Debby lại nữa, chỉ cười nhìn nhân ngư có chiếc đuôi màu lam nhạt kia phảng phất như cái mông vừa đặt trên đống lửa mà bơi khỏi đường nhìn của mình.

Rung đùi đắc ý trở lại chiếc giường đá ngầm, những tình tự buồn chán trống rỗng tịch mịch lúc trước của Rebertine đều không cánh mà bay, chỉ cười khẽ rồi mang theo khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của Debby tiến vào mộng đẹp.

Tên nhóc kia, vừa xấu hổ mặt đã biến thành màu cà chua, thật đáng yêu…

Chương 9

Bảy ngày giam lỏng nhờ có Debby đến làm bạn mà trở nên không quá khó khăn, Rebertine cũng không

phát hiện chính mình mỗi ngày nhìn thấy Debby len lén từ trong cái hang đá ngầm kia bơi tới thì nụ cười trên mặt dịu dàng tới cỡ nào.

Một nhân ngư nhát gan tự ti chưa bao giờ thích ra ngoài, vì mình, từng buổi tối đều lấy can đảm mà rời

khỏi nhà đi tới bên mình, chỉ vì muốn ở bên giúp mình trải qua một đoạn thời gian ngắn, giúp mình xua tan buồn chán và tịch mịch. Rebertine không phải chưa từng bảo Debby không nên quay lại, đó là vì hắn

không yên tâm để Debby nhu nhược phải lang thang giữa đêm tối qua lại giữa nhà mình và phòng tạm giam, một đoạn đường không hề ngắn. Nhưng mỗi lần nói, Debby đều ngoan ngoãn đồng ý, sau đó ngày hôm sau lại vẫn xuất hiện trước mặt Rebertine, nói hắn, Debby cũng chỉ trừng lớn đôi mắt xanh thẳm nhìn về phía Rebertine, “Có gì mà lo lắng chứ? Ta cũng không có ra bên ngoài.”

Bên ngoài mà Debby nói, chính là cái chụp trong suốt bảo vệ nơi ở của nhân ngư, Debby vừa nói như vậy, Rebertine cũng nghĩ kỳ thực trị an ở thế giới nhân ngư rất tốt, ít nhất, có thể đêm khuya không cần đóng cửa, hơn nữa Debby cũng không nấn ná nơi này quá lâu, cuối cùng Rebertine cũng đồng ý cho

Debby mỗi ngày đến thăm mình, nguyên nhân trực tiếp chính là, nụ cười của Debby hiện tại càng lúc càng… nhiều hơn, đây chính là kết quả của việc ở chung với mình khá lâu.

Đối với Debby như vậy, tâm tình của Rebertine hiện tại ngoại trừ yêu thương, còn có cảm kích vì đã đến làm bạn với mình và yêu thích mà bản thân không thể nhận thấy.

.

Trong nháy mắt, bảy ngày cấm đoán đã tới ngày thứ năm, buổi tối khi hai nhân ngư canh giữ đóng cửa đá lại rồi rời khỏi, Rebertine bắt đầu bơi tới bên cửa sổ đợi Debby đến.

Nhưng ngày hôm nay, tiếng đá ngầm di động không phải ở nơi mà Debby thường xuất hiện, mà là bên kia, Rebertine quay đầu nhìn về phía người đến mà khó nén kinh ngạc, “Lavr, Ivor?

“Hắc, bạn hiền, mấy ngày nay ngươi trải qua thế nào?” Ivor và Lavr thật vất vả lách người qua khe đá nhỏ xíu kia, Ivor vẩy vẩy chiếc đuôi hất đi cát nhỏ bám bên trên, ngẩng đầu chào hỏi Rebertine.

Rebertine quay đầu lại nhìn thoáng qua vị trí mà Debby thường xuất hiện, lúc này không có bất cứ động tĩnh nào, sau đó gật đầu với Ivor Lavr, “Cũng được, còn các ngươi?”

“Chúng ta? Cũng như trước thôi.” Lavr nhún nhún vai, “Vốn đã định sớm tới thăm ngươi, nhưng ngươi biết đó, chuyện lần trước tới cấm địa bị papa chúng ta biết…” Lavr làm ra biểu tình để biểu hiện tâm lý ‘chuyện cũ nghĩ lại mà kinh’.

Rebertine bị động tác của Lavr chọc cười, “Úc, các bạn hiền, các ngươi bị đánh hả?”

“Bị đánh?” Ivor kêu lên eo éo, “Ngươi nghĩ chúng ta phạm vào sai lầm đó thì bị đánh thôi có đủ không?

Nè, Reb, thành thật mà nói, so với việc bị papa nghiêm phạt, ta tình nguyện được trao đổi với ngươi ở lại phòng tạm giam này bảy ngày!”

Rebertine cười to, “Có tới mức kinh khủng vậy không?”

“Đương nhiên!” Lavr đắc ý mà bơi tới bên Rebertine, “Ngươi sẽ không thể tưởng tượng được đâu.”

“Nè, cho ngươi, cá ngươi thích ăn.” Ivor cũng bơi tới bên cạnh Rebertine, đồng thời xách theo ‘quà thăm tù’.

Rebertine cười nhận lấy, “Hì, được rồi, cảm ơn nha.”

Ivor quan sát Rebertine, “Có vẻ ngươi ở chỗ này rất không tồi a.”

Rebertine làm mặt quỷ, “Đương nhiên, hoàn cảnh thanh u không khí tươi mát, còn có nơi nào có thể trầm tư mặc tưởng lý tưởng hơn nơi này? Tộc trưởng bảo ta ở chỗ này nghĩ về cuộc sống tương lai đó.”

Lavr nghe xong cười gian, “Xem ra ngươi rất thích ở chỗ này, không bằng ta nói tộc trưởng yêu cầu ngươi ở thêm mười ngày hai ngươi ngày ha.”

“Nga, không không không không không.” Rebertine lắc đầu như trống bỏi, “Mặc dù ta thích hoàn cảnh ở nơi này, nhưng ta càng thích được tự do không bó buộc hơn. Các ngươi có nghe câu này chưa? Sinh mệnh đáng quý, ái tình càng quý hơn, nếu vì tự do thì hai cái đó đều có thể ném.”

Dáng vẻ nghiêm trang của Rebertine khiến cho Lavr và Ivor đều cười đến liên tục vỗ đuôi, Ivor vừa cười vừa đưa tay với vào trong khe đá vỗ vai Rebertine, “Nè, bạn hiền, ta không thể không nói, câu cuối cùng ngươi nói nghe rất là chí lý!”

Rebertine thần tình vẫn đứng đắn như trước, “Bởi vì… đây là một câu triết lý.” Nói rồi vỗ vỗ cánh tay Ivor, “Nhóc ơi, ngươi còn nhỏ dại, qua một thời gian nữa ngươi sẽ hiểu được chân lý vô hạn ẩn chứa trong đó.”

Ivor bị dáng vẻ ông cụ của Rebertine làm cho nổi da gà, “Hắc hắc hắc, ngươi như vậy rất quái dị, rất quái dị!”

Rebertine nhìn hình dạng muốn tránh xa của Ivor, cùng Lavr liếc nhìn nhau rồi cười to.

Cười đùa qua đi, Rebertine lên tiếng hỏi, “Sao hôm nay các ngươi lại tới? Papa các ngươi không phải không cho các ngươi ra ngoài buổi tối sao? Lẽ nào hiện tại lệnh cấm đã được miễn rồi?”

“Đương nhiên là không rồi.” Lavr ngồi xuống tảng đá bên ngoài phòng tạm giam, “Chỉ là hôm nay tộc trưởng bắt đầu dẫn dắt những người trưởng thành đồng lứa đi tiến hành ngày Bộ Ngư Triều mỗi năm một lần, bọn họ đều đi, cho nên ta với Ivor mới có thể chuồn ra thăm ngươi a.”

(bộ ngư triều: bộ ngư = bắt cá, triều = thủy triều)

“Bộ Ngư Triều? Đó là gì?” Rebertine hiểu thị không hiểu.

Ivor giải thích, “Bộ Ngư Triều chính là trong thời gian này, tộc trưởng sẽ dẫn dắt nhân ngư trưởng thành dọc theo dòng chảy mà đánh bắt cá, dòng chảy này dài dằng dặc, muốn đi hết đại khái phải mất một tháng.”

Rebertine nghe được Ivor giải thích vẫn không rõ, “Vì sao lại phải trải qua hành trình bắt cá dài như vậy? Có hàm nghĩa gì đặc biệt sao?”

Lavr tức giận mà liếc nhìn Rebertine, “Xem ra ngươi thật đúng là quên sạch mọi thứ. Thật ra Bộ Ngư Triều nếu nói là bắt cá suông thì không bằng nói là một loại nghi thức, bởi vì nhân ngư trưởng thành phải dọc theo dòng chảy vừa bơi vừa ca xướng, mà các loại cá bắt được ven đường ngoại trừ để thỏa mãn sinh tồn hàng ngày còn phải kính hiến cho hải thần. Bởi vì đích đến của Bộ Ngư Triều nghe đồn chính là nơi hải thần ở, tộc trưởng bọn họ đem những loài cá bắt được kính hiến cho hải thần đồng thời dâng lên tiếng ca đẹp nhất của nhân ngư, hướng hải thần biểu đạt lòng cảm kích và sự che chở của hải thần đối với chúng ta.”

Nghe có vẻ không khác lắm với tế tự thời cổ đại, Rebertine trong lòng yên lặng nghĩ, hắn lại lên tiếng hỏi, “Chúng ta chùng nào có thể cùng họ tiến hành Bộ Ngư Triều?”

Ivor bên cạnh mang theo chút hướng tới mà thở dài, “Còn chưa có sớm như vậy đâu, bởi vì chỉ có nhân ngư trưởng thành tìm được bạn lữ của mình đồng thời có được hậu đại mới có thể tham gia.”

Rebertine hoàn toàn không hiểu, “Tại sao chứ?”

Lần này trả lời Rebertine là Lavr, “Bởi vì trên đường Bộ Ngư Triều tràn ngập không biết bao nhiêu nguy hiểm, chúng ta không phải chỉ sống vì chính mình, mà còn vì sự sinh sôi nảy nở của bộ tộc nhân ngư.

Cho nên, chỉ có giống đực nhân ngư thành niên đã có hậu đại mới có thể tham gia Bộ Ngư Triều.”

Rebertine nghe xong gật đầu, “Như vậy, giống cái nhân ngư cũng sẽ tham gia sao?”

“Chỉ có một vài mà thôi.” Lavr đáp, “Cái này cần có tộc trưởng chọn, bởi vì chúng ta còn phải dâng lên tiêu sa cho hải thần. Tiêu sa được chọn để cống hiến cho hải thần, điều này đối với nhân ngư giống cái là vinh quang vô hạn.”

“Vậy… Papa và daddy của ta có phải là bởi vì… mới…?” Rebertine đột nhiên lên tiếng hỏi, lời tuy không đầy đủ, nhưng ý nghĩa thì hai nhân ngư kia đều hiểu.

“Ách…” Vấn đề đột ngột như vậy khiến cho Lavr nghẹn một chút.

Cuối cùng vẫn là Ivor lên tiếng, “Papa và daddy của ngươi chính là giống như ngươi nghĩ vậy đó.” Nói xong Lavr an ủi mà vỗ vỗ vai Rebertine, “Ta nghĩ, bọn họ đã về tới ôm ấp của hải thần, sống cuộc sống hạnh phúc như trước, đừng lo lắng, bạn hiền.”

Rebertine ngẩng đầu cười cười với Ivor, “Cảm ơn, ta cũng nghĩ như vậy.”

Lavr không muốn để bầu không khí càng lúc càng trầm trọng, vì vậy nói lảng đi, “Lại nói, hai ngày trước ta thấy Debby, lâu như vậy mới thấy hắn rời khỏi nhà, thật là đáng kinh ngạc.”

Ivor cũng theo gật đầu phụ họa, “Đúng vậy đúng vậy, ta lúc đó còn tưởng là nhìn nhầm nữa.”

Rebertine hiểu được ý tốt của hai người, vì vậy tiếp lời, “Thật không, các ngươi thấy hắn đang làm gì?”

Ivor vỗ vỗ đuôi, “Hình như là đang bắt cá, ngươi biết đó, ở nhà chỉ có mình hắn, chỉ có thể tự bắt cá thôi.”

“Lại nói, xem ra hiệu quả của thuốc mỡ ngươi lấy ở chỗ Nathaniel cũng không tệ lắm nhỉ, ta thấy vết thương của hắn khép lại rất tốt.” Lavr nói tiếp, “Có điều, lúc đó không phải ngươi nói nếu phải tới nhà

Nathaniel lấy thuốc sẽ cùng đi với chúng ta sao, tại sao ngươi lại đi một mình?”

Không ngờ Lavr lại định tính sổ ngay chỗ này, Rebertine cười xua tay nói, “Cũng chỉ là đột nhiên muốn tới, lúc trước cũng không có ý gì, chỉ là định tới xem, cuối cùng không ngờ thật sự đổi được thuốc a.”

Lúc này Ivor xớn xác tiến tới trước mặt Rebertine, “Lại nói, bạn hiền, Nathaniel kia có phải âm trầm kinh khủng như trong lời đồn không? Hắn có đặc biệt cổ quái dọa người không?”

Rebertine hồi tưởng lại căn nhà bụi bặm dơ bẩn khó tưởng tượng và cái mùi không tên xông thẳng lên não, nhịn không được mà run run một chút, “Dọa người thì không có gì đặc biệt dọa người, chỉ là thật sự quá lôi thôi bừa bãi, quả thật là vô cùng thê thảm. Còn có ghét bẩn trên cái đuôi… Trời ạ, ta chưa từng gặp được nhân ngư nào ở dơ như vậy!”

“Ở dơ? Hải thần ạ, trên đuôi cư nhiên dơ bẩn!” Ivor phảng phất đã bị trùng kích rất lớn, “Một nhân ngư sao có thể dễ dàng để cho đuôi của mình bị dơ! Kinh khủng quá đi thôi!”

Lavr một bên cũng run rẩy, “Thật là đáng sợ, sao ngươi có thể tới nơi của một nhân ngư đáng sợ như vậy đổi đồ chứ?”

Rebertine cảm thấy rất ngu ngơ, “Lúc đó ngọc trai và kim tệ ta mang tới đã bị hắn ôm khư khư rồi a, hơn nữa, lúc trước các ngươi cũng nói những thứ lấy từ hắn là không vô ích a, ta nghĩ có thể đi thử. Các ngươi cũng biết đó, vết thương của Debby quá dọa người.”

“Hắn quả nhiên không phải nhân ngư gì tốt lành, cư nhiên lấy ngọc trai và kim tệ trước.” Biểu tình của Ivor có chút căm giận, nhưng cuối cùng vẫn phất tay lầm lầm nói, “Cũng không phải quá tệ, cuối cùng vẫn đổi được thứ hữu dụng.”

“Ngươi thật đúng là trả giá đắt mà, cư nhiên dùng kim tệ đổi thuốc mỡ.” Lavr hiển nhiên nghĩ đợt mua bán này Rebertine bị thiệt thòi.

Rebertine cũng không quá lưu ý, “Miễn hữu dụng là được, dù sao kim tệ để ở đó cũng chỉ là trang trí, không bằng làm chuyện đáng làm.”

“Haah, chỉ riêng những việc ngươi làm này, cũng đủ đổi lại ân tình với Debby rồi.” Ivor cảm thán một câu,

“Ngươi là nhân ngư đối xử với Debby tốt nhất đó.”

Rebertine nghe Ivor nói vậy, cười cười, “Đừng nói như vậy, hắn đã cứu ta ta đương nhiên phải tốt với hắn.” Nói xong lại nhíu nhíu mày, hôm nay sao Debby còn chưa tới?

Lavr bên cạnh vừa lúc nhìn thấy, bèn lên tiếng, “Làm sao vậy? Có việc sao? Vừa nãy thấy ngươi có chút không yên lòng.”

“Hả?” Rebertine lấy lại tinh thần nhìn vào mắt Lavr, lắc đầu, “Không có gì, ta chỉ là thấy thời gian muộn quá rồi, các ngươi nên về sớm một chút, bằng không daddy các ngươi phát hiện sẽ lo lắng đó.”

Lavr bị Rebertine lảng tránh nhìn nhìn tia sáng thay đổi ở bên ngoài, gật đầu, “Cũng không còn sớm, ta với Ivor đúng là nên đi về rồi.”

Ivor nghe xong thì bơi tới bên Rebertine, “Reb, tối mai chúng ta lại tới thăm ngươi!”

Hiện giờ trong lòng Rebertine tràn đầy Debby, vì vậy thống khoái mà gật đầu, “Được, đi về cẩn thận.”

Lavr và Ivor lắc lắc đuôi vẫy tay biểu thị hiểu rõ, hai nhân ngư lại chui qua khe đá ngầm rời đi.

Nhìn theo cho tới khi bóng lưng hai nhân ngư khuất hẳn, Rebertine mới quay đầu nhìn về vị trí mà Debby hay tới, nhưng ngoài dự liệu của hắn chính là, khối đá ngầm mà Debby thường tới không có chút di động nào.

Tối hôm nay Rebertine chờ đợi cho tới khi gượng hết nổi mà ngủ quên cũng không thấy Debby đến.

Edit: Tiểu Lạc

Beta: Tiểu Thụy

Chương 10: Chuyện tình máu chó của pháo hôi

Nhưng sau đó, Rebertine cảm thấy có chút không bình thường, bởi vì không chỉ đêm ngày thứ năm, mà ngày thứ sáu, thậm chí ngày thứ bảy, Debby cũng không xuất hiện trước mặt Rebertine, điều này làm cho trong lòng hắn có chút hốt hoảng vô cớ, nhưng khi vờ như vô ý mà hỏi Lavr và Ivor về tình hình gần đây của Debby, câu trả lời của hai người bọn họ khiến cho Rebertine nhíu mày —— Debby tất cả đều bình thường, thậm chí Ivor còn gặp được Debby bắt cá trở về.

Nếu tất cả đều tốt, vì sao Debby không tới thăm mình? Là vì Lavr và Ivor tới nên hắn mới không xuất hiện sao? Rebertine nghĩ không ra đáp án, tất cả chỉ có thể chờ hắn được thả tự mình tới hỏi Debby mới biết được.

Trong lòng có tâm sự, thời gian đối với Rebertine lại trở nên gian nan, từng giây từng giây trôi qua, khi Rebertine lần thứ hai nảy ra ý định vượt ngục thì bảy ngày cấm đoán đã kết thúc.

Đi ra phòng tạm giam lạnh lẽo, đứng bên ngoài nghênh đón Rebertine chính là Ivor và Lavr, lại nhìn thấy ánh mắt của hai nhân ngư thủ vệ như đang muốn nói ‘Ngoan ngoãn mà hối cái làm lại cuộc đời đừng có tái phạm’, Rebertine có chút buồn cười có chút 囧 mà nghĩ mình thật sự giống như tội phạm cải tạo được ra tù.

Ivor vừa thấy Rebertine đi ra thì lao tới ôm chầm lấy hắn, “Nè, bạn hiền, chúc mừng ngươi lần thứ hai nhận được tự do mà có thể vứt bỏ hai thứ nào đó.”

Lời của Ivor khiến Rebertine bật cười, “Chúng ta lại có thể ra biển rộng bắt cá rồi.”

Rebertine huých vai anh em, “Đương nhiên.”

Từ phòng tạm giam đi ra, Ivor cư nhiên biểu hiện hưng phấn còn hơn cả Rebertine, dọc đường đều nói về việc chờ Rebertine nghỉ ngơi rồi cùng nhau lẻn ra khu bảo hộ nhân ngư mà du ngoạn trong biển một phen.

Ý tốt của bạn bè Rebertine tự nhiên sẽ không từ chối, hắn mang theo nụ cười lặng yên mà nghe kế hoạch của Ivor, còn Lavr cũng thỉnh thoảng sáp hai câu.

Nhưng khi cách nhà Rebertine còn có một đoạn lộ trình ngắn, Lavr bỗng nhiên thu lại nụ cười từ bên trái Rebertine bơi sang bên phải hắn, đẩy Rebertine vào trong cùng.

Rebertine có chút không rõ, hắn phát hiện biểu tình của Ivor cũng trở nên nghiêm túc hơn, “Sao vậy?”

Rất nhanh, nghi hoặc của Rebertine nhận được đáp án, bởi vì phía trước có bốn năm nhân ngư trẻ bơi tới, nhân ngư có chiếc đuôi nâu dẫn đầu khi nhìn thấy bọn Rebertine thì đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng treo lên một nụ cười trào phúng, “Xem kìa, xem ai tới kìa, đây không phải đại anh hùng đã anh dũng xông vào cấm địa của tộc nhân ngư chúng ta sao?”

“Nè, Colin, đừng gây chuyện!” Nghe được đối phương khiêu khích Ivor nổi đóa, hắn tiến lên trừng mắt lườm đối phương mà nói.

“Úc, Ivor, đừng có nói lung tung.” Colin hiển nhiên không đem Ivor để vào mắt, “Ta nói sai rồi sao? Rebertine không phải xông vào cấm địa sao? Nga, đúng, còn có hai thằng bạn trung thành hết lòng như các ngươi cũng theo đuôi hắn nữa. Thế nào, tư vị bị giam cầm hay chứ?”

Lời của Colin khiến cho những nhân ngư đi theo hắn, trong mắt hoàn toàn là trào phúng.

Ngữ khí và biểu tình nghênh nghênh của Colin thành công khơi dậy lửa giận của Ivor, hắn xiết lại nắm tay muốn xông lên, nhưng lại bị Rebertine kéo lại, Rebertine hướng về phía Colin nở nụ cười giả lả, “Làm sai đương nhiên phải chịu phạt rồi, ta nhận sai, ta cũng chịu phạt. Về phần tư vị khi bị giam cầm, nếu có hứng thú, ngươi cũng có thể đi thử một chút a, thứ như ngươi, đi vào thể nghiệm cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

Tiếng nói của Rebertine vừa dứt, những nhân ngư bên phe Colin đều sửng sốt, đại khái là bọn họ không ngờ Rebertine thường ngày đều chỉ biết vung nắm đấm lúc này bỗng trở nên miệng lưỡi bén nhọn.

Rebertine bình tĩnh, hắn không biết đối phương vì sao lại nhắm vào mình, cho nên cũng không khơi mào phân tranh, vì vậy đâm chọt đối phương một lần rồi kéo Ivor và Lavr rời đi.

Nhưng ở phía sau thật xa đột nhiên truyền đến tiếng kêu của Colin, “Rebertine, nghe nói ngươi mất trí nhớ phải không? Đây là trò hề cuối cùng của ngươi phải không? Đừng làm chuyện mất mặt như vậy nữa được? Ngươi quả thật là sỉ nhục của giống đực nhân ngư chúng ta!”

“Không được, hôm nay ta phải đập cho thằng này một trận mới chịu nổi!” Cơn tức của Ivor lại bị khơi dậy, hắn cặm giận mà xoay mình chuẩn bị đi đánh người, bất quá bị Rebertine kéo lại.

“Reb, ngươi làm sao vậy? Hắn nói khó nghe như vậy ngươi không có ý kiến sao?” Ivor quả thật tức muốn điên rồi, cái tên Colin khốn nạn kia kiêu ngạo như vậy, Rebertine cư nhiên còn ngăn mình lại.

Rebertine vỗ vỗ vai Ivor, “Ta đương nhiên nghe được, nhưng ta nghĩ tranh luận với thứ ngu ngốc đó chỉ hạ thấp chỉ số thông minh của ngươi mà thôi.”

“!” Câu nói không mặn không nhạt của Rebertine khiến Lavr và Ivor đều sửng sốt một chút, lập tức hai người phá lên mà cười. Ivor thậm chí vui tới nỗi dùng đuôi vỗ phành phạch khiến mặt đất nổi lên một tầng cát bụi.

“Úc, anh em tốt của ta, sao trước đây ta không phát hiện miệng lưỡi ngươi độc ác như vậy hả?” Lavr đối với câu nói này của Rebertine có vẻ rất là hưởng thụ, “Lẽ nào đầu bị chấn động còn có thể cải thiện tài miệng lưỡi sao?”

Rebertine nhún vai, “Ta cũng không rõ lắm, có thể mỗi lần đầu bị chấn thương đều có thể nhận được thứ tốt, ví dụ như cải thiện tài miệng lưỡi của ta, ngươi tự đập thử một chút xem chừng lại có sức mạnh không ai bì được, cá kiếm to lớn tới trước mặt ngươi cũng không chống đỡ nổi!”

Ivor hiện tại quả thật phục Rebertine, hắn sao có thể thờ ơ mà nói ra lời khôi hài như thế?

Ba người cứ như vậy hỉ hả mà trở về nhà Rebertine, khi vào nhà Rebertine ngồi xuống, Ivor liền không khách khí đi tìm cốc rót nước uống, Lavr hiển nhiên còn đang chìm trong dư vị của câu nói vàng lúc nãy Rebertine nói, “Ta dám cá, nếu như Colin nghe được lời ngươi vừa nói, hắn khẳng định nổi điên.”

“Đó là đương nhiên.” Ivor uống miếng nước, “Nói không chừng vảy trên đuôi cũng rụng sạch.”

“Được rồi, hai bạn.” Rebertine vỗ vỗ tay, “Nếu như Colin bị ta chọc tức tới nỗi đi về với hải thần, ta càng cam tâm tình nguyện muốn biết trước đây ta rốt cuộc đã làm gì mấy tên đó tới nỗi vừa thấy mặt ta hắn đã châm chọc khiêu khích như vậy?”

Lavr và Ivor còn đang hỉ hả, bị Rebertine nhắc tới vấn đề này đều khựng lại, có chút muốn nói lại thôi.

Loại phản ứng rõ ràng có ẩn tình này khiến Rebertine nhướng mi lên thật cao, hắn lại vỗ vỗ tay, “Đến đây đi, bạn hiền, nói cho ta biết, đừng giấu diếm, ta biết các ngươi có chuyện gì gạt ta.”

Nghe Rebertine nói như vậy, Lavr và Ivor liếc mắt nhìn nhau, sau đó Lavr hít sâu một hơi, “Được rồi, bạn hiền, chúng ta đúng là có chuyện giấu ngươi. Thật ra, ngươi và Colin sở dĩ kình nhau như thế, hoàn toàn là vì, các ngươi là —— tình địch.”

“Cái gì?!” Lúc này đến phiên Rebertine kinh ngạc.

“Ta có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh nói cho ngươi biết gút mắt giữa ngươi với Colin…” Ivor bên kia cũng lên tiếng.

Nói chung, đây là câu chuyện tình yêu sến súa có thể đăng ký chiếu lúc giờ vàng.

Lúc trước, có một thiếu niên nhân ngư giống cái mỹ lệ, hắn có rất nhiều người theo đuổi, trong đó hắn và một vị nhân ngư giống đực cường tráng, anh tuấn đây đó đều có hảo cảm. Khi tầng cửa sổ giấy anh em thân tình chuẩn bị bị đâm thủng để tiến tới lưỡng tình tương duyệt có tình nhân sẽ thành thân thuộc, một nhân ngư giống đực pháo hôi nhảy ra.

Trong mắt thiếu nhiên nhân ngư mỹ lệ kia, vị nhân ngư giống đực pháo hôi tiên sinh này tuy rằng cường tráng, hình dạng cũng coi như không tệ, nhưng sự thô tục của hắn đủ để người ta phủi sạch hai ưu điểm bề ngoài của hắn. Mà giống đực nhân diễn vai chính kia không chỉ cường tráng anh tuấn, mà lại vô cùng lãng mạn ưu nhã, điều này đủ để nhân ngư pháo hôi tiên sinh nọ bị đạp bay tới bên kia đại dương.

Nhưng vị pháo hôi tiên sinh nọ cũng rất thích thiếu niên nhân ngư mỹ lệ kia, để hấp dẫn lực chú ý của thiếu niên nhân ngư, pháo hôi tiên sinh dùng sự chân thành đến kiên định của mình, có thể nói là dùng bất cứ thủ đoạn thối nát nào, kiên trì không bỏ mà bám dai như đỉa đói, toàn bộ bán kính ba trăm sáu mươi độ không có góc chết mà nhiệt liệt truy cầu thiếu niên nhân ngư kia, điều này làm cho thiếu niên nhân ngư trở nên vô cùng bối rối và phiền muộn. Đồng thời, hành động theo đuổi dai dẳng rầm rộ có mắt như mù không thèm để ý không thèm quan tâm kia của pháo hôi tiên sinh khiến cho nhân ngư tiên sinh nhân vật chính kia vô cùng căm tức. Đương nhiên, pháo hôi tiên sinh cũng rất chướng mắt nhân vật chính tiên sinh. Kết quả là, hai bên tiến tới trạng thái như nước với lửa.

Thiếu niên nhân ngư vô cùng khổ não đối với một kẻ theo đuôi dai như đỉa này, ngân ngư tiên sinh nhân vật chính ghét pháo hôi tiên sinh tới nỗi nằm mơ cũng muốn cá kiếm đâm cho đối phương thủng vài lỗ cho hả giận, pháo hôi tiên sinh vẫn như trước kiên định mà biểu đạt ái tình với thiếu niên nhân ngư.

Đương nhiên, nếu đã là phim sến, vậy thì một tình tiết sến tới chảy nước cũng không thể thiếu, papa của nhân vật chính là trợ thủ đắc lực của tộc trưởng, mà pháo hôi tiên sinh chỉ là một kẻ không cha không mẹ thật bình thường.

Cái này đại khái cũng như Kaede Rukawa và Sakuragi Hanamichi, pháo hôi tiên sinh ngoại trừ đầy ngập nhiệt huyết, cái gì cũng không có, nhưng đôi khi có ái tình, mà chỉ có nhiệt huyết là không đủ.

(2 nhân vật trong truyện Slam Dunk)

Cuối cùng, Ivor kết luận, “Reb, nói thật, ta và Lavr đều nghĩ Dean không tốt như ngươi tưởng đâu, bằng không sao lại không nói rõ với ngươi mà lại để ngươi không ngừng dùng nhiều thứ để lấy lòng hắn, mà bên kia lại cùng với Colin âu âu yếm yếm chứ?”

Lavr cũng đệm vào, “Đúng vậy, ngươi xem, ngươi sở dĩ tới cấm địa cũng vì Dean, ta giúp ngươi đem món quà mà ngươi vất vả tìm được đưa cho hắn, cũng không thấy hắn cao hứng cảm động bao nhiêu a. Thậm chí ngươi vì thế suýt nữa mất mạng mà cũng không thấy hắn ân cần thăm hỏi ngươi vài câu, càng không nói việc tới thăm ngươi.”

Mà Rebertine nghe xong câu chuyện xưa này thầm nghĩ tìm tảng đá ngầm nào đó hay tìm con cá kiếm nào đó đâm mình một cái cho tỉnh đi —— Mẹ nó ông trời đang lõm vào phải không? Tại sao lại bắt ta mặc cái áo pháo hôi ngu ngốc bị người khác xem như tên đần chứ? Ông đây có thể quay ngược thời gian chọn thằng khác nhập vào không a?!

Ivor và Lavr thấy hình dạng chán chường của Rebertine, cho rằng hắn chán chường vì lời của hai người, không khỏi song song lên tiếng khuyên giải.

“Thật ra trước khi không gặp Dean, ta thật sự nghĩ ngươi không nhớ rõ thì tốt, chí ít mỗi ngày sinh hoạt cũng không rắc rối phiền toái, cũng không cần hắn vừa mở miệng, dù cho khó khăn hết sức cũng phải làm được cho hắn. Chí ít ta nghĩ ngươi hiện tại sống có ý nghĩa hơn trước đây.”

“Đúng vậy, ngươi trước đây đều vì Dean mà sống, nhưng ta thích ngươi bây giờ hơn a. Nhân ngư giống cái nhiều như vậy, ngươi cần gì chỉ để ý mình Dean.”

“Bla bla bla…”

“Xì xào xì xào chít chít…”

Ivor và Lavr lúc này hoàn toàn biến thành tri kỷ ca ca, Ivor thẳng tính khuyên tới lúc hăng hái còn có thể cos nhân vật Vạn Phong trong bộ ‘Cậu bé sóng điện’ ver nhân ngư, dùng điện đánh tơi bời thiếu niên nhân ngư không nhìn ra hàng tốt kia.

(Bộ này chưa chiếu ở nước khác cho nên tạm thời dịch là thế)

Thành thật mà nói, sau khi làm ra nhiều chuyện ầm ĩ vô sỉ mất mặt, còn có hai người bạn trung thành với mình như vậy, điều này thật sự rất cảm động, nhưng đại khái là hình dạng si tình của Rebertine trước kia thật sự đang mang đến bóng ma quá sâu cho hai người bạn kia, cho nên hiện giờ khi Rebertine phiên bản mới biểu hiện ra một chút cảm xúc không thích hợp, hai người đều tận lực tiến hành khuyên can an ủi, mà Rebertine phiên bản mới này cũng chỉ có thể thống khổ mà cảm động.

Đợi khi Lavr và Ivor nói cho đã đời, luôn mãi xác định Rebertine sẽ không đi theo con đường sai trái khi xưa mới lưu luyến không rời đi về nhà, còn Rebertine đã hết mở nổi con mắt.

Chịu sự tàn phá của Đường tăng số một và Đường tăng số hai, Rebertine nằm trên giường hồi lâu mới thở nổi, ngẫm lại chuyện của Rebertine trước kia và Colin, cũng thật sự không thể kết luận được.

Dean để Rebertine kia theo đuổi mình không rời nói đơn giản chỉ là muốn hưởng thụ cảm giác hư vinh khi được theo đuổi mà thôi, đồng thời lại có một tên lao công miễn phí ‘Doraemon’ muốn cái gì cũng có thể đưa cho cái đó, được vậy sao lại không làm.

Hơn nữa chuyện về tình ái, dựa theo kinh nghiệm phong phú của Rebertine này khi còn là Chu Nghị mà nói, bất luận nam nữ, chỉ cần chàng ấy hay là nàng ấy – cái người theo đuổi ấy trông không khiến khán giả thất vọng, cho dù bám dai như đỉa thì trong lòng người bị theo đuổi cũng không phản cảm, trái lại sẽ có cảm giác đắc ý, tâm tính đại thể chính là, nhìn nha, có người khăng khăng một mực với ta kìa, thật thỏa mãn hư vinh tâm a.

Tuy rằng Dean làm thế thì không phúc hậu, nhưng dù sao cũng là một người chịu đánh một người chịu nhận, Rebertine hắn cam tâm tình nguyện nghe Dean sai sử mà không phản đối, còn Lavr và Ivor oán giận như vậy hoàn toàn xuất phát từ tình bạn, giống như Chu Nghị trước kia thấy mấy thằng bạn vì yêu mà mất tự trọng cũng sẽ nổi giận, mặc dù mấy thằng bạn bị như vậy cũng đáng, nhưng tóm lại lửa giận vẫn phun lên đầu người khác một ít, làm người, chính là bất công như thế.

Bất quá hiện giờ Rebertine đã thay hồn rồi, nhân phẩm cũng không theo con đường vì yêu mà tình nguyện bị coi thường nữa, cho nên những thiên tình sử trước kia, vậy cho nó theo gió bay đi, anh đây không thèm để ý!

Rebertine phiên bản mới đối với chuyện dao sắc chặt đay rối này rất là quyết đoán, không bối rối bao lâu, nghĩ thông suốt thì từ trên giường đứng dậy làm việc mình cần làm, ví dụ như hiện giờ hắn sẽ đi tìm tên nhóc bỗng dưng biến mất dạng kia, đi xem rốt cuộc hắn đang dỗi cái gì?

Nhưng có lẽ, hoàng lịch hôm nay viết là không nên ra đường, Rebertine hăng hái bừng bừng mà chạy đến nhà Debby gõ cửa lại bị từ chối ở ngoài.

Ngay từ đầu còn tưởng Debby đang đùa với mình, Rebertine còn tới tới lui lui lừa gạt vài lần, nhưng cánh cửa kia không hề có chút dấu hiệu chứng tỏ nó sẽ mở ra.

Ghé sát vào cửa sổ dòm ngó một hồi lâu, Rebertine lúc này mới xác định, Debby có lẽ đã ra ngoài rồi, dù sao lúc trước Ivor và Lavr cũng nói họ thấy Debby đi bắt cá, Rebertine đến không đúng lúc chỉ có thể mang theo một tia thất lạc trở về.

Đại khái bơi được nửa lộ trình, bỗng nhiên phía sau vang lên một giọng nói, “Rebertine.”

Giọng nói lạ tai đó khiến Rebertine sửng sốt một chút còn tưởng mình nghe lầm, đợi khi lần thứ hai nghe gọi mới xác định được là đang gọi mình, vì vậy quay đầu lại nhìn sang nơi giọng nói phát ra.

Vừa mới nhìn, trong đầu Rebertine đột nhiên toát ra một cái tên, sau đó nháy mắt trong ngực lần thứ hai xác định —— Hôm nay quả nhiên không hợp để ra ngoài.

.

.

Edit: Tiểu Lạc

Beta: Tiểu Thụy

Chương 11: Cầu còn không được và hết sức tức giận

Rebertine phải thừa nhận, hiện tại đứng trước mặt hắn quả thật là một mỹ thiếu niên nhân ngư, vảy màu trắng bạc, tóc màu nâu nhạt, khuôn mặt trắng nõn, lại thêm môi hồng răng trắng và ngũ quan đôi mắt ẩn tình ý, đuôi mày khóe mắt mang theo tự tin và kiêu ngạo cũng nói rõ đó là một đứa trẻ được chúng tinh phủng nguyệt cho tới lớn.

Nhưng lúc này Rebertine không có tâm tình ngắm trai đẹp, hắn thầm nghĩ xoay người rời đi, bởi vì nhìn vào một người mà chính chủ của thân thể này thầm mến, Rebertine cảm thấy rất là nghẹn khuất.

Nhưng rất hiển nhiên, rời đi là việc Rebertine không nên làm, vì vậy hắn chỉ có thể cười gượng mà đăm đăm nhìn về kẻ đang bơi tới, “Có chuyện gì vậy?”

Dean lúc trước cho rằng khi Rebertine thấy mình sẽ lộ ra biểu tình kinh hỉ, nhưng hiện tại thái độ thờ ơ của Rebertine khiến hắn sửng sốt một chút, nhưng lại rất nhanh bình thường trở lại —— Dù sao, vừa nãy Rebertine gặp phiền toái chỗ Colin, tâm tình khó tránh không tốt.

Cho nên Dean chậm rãi bơi tới trước mặt Rebertine, hàm răng trắng như tuyết cắn nhẹ đôi môi mọng, cau mày, “Mấy ngày nay ở phòng tạm giam có tốt không?”

Rebertine nhìn dáng vẻ tỏ ra thương xót của Dean ở trong lòng thầm gọi mẹ ơi, ai u uy, chúng ta không nên bày ra cái vẻ giống như Lâm muội muội được không? Nhưng nét mặt chỉ có thể tiếp tục gượng cười, “Bởi vì làm sai nên vào phòng tạm giam suy nghĩ lại, có gì tốt hay không tốt chứ.”

(Lâm muội muội: Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng)

Dean trường kỳ được các nhân ngư giống đực dỗ dành cưng chiều vẫn quy kết thái độ của Rebertine lúc này là gặp phiền toái ở chỗ Colin, hắn cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói, “Thật ra là ta có chuyện tìm ngươi.”

Rebertine tiếp tục ở trong lòng hoan hô, rốt cuộc nói vấn đề chính rồi, vì vậy biểu tình cũng tươi lên ba phần, “Chuyện gì?”

Thấy Rebertine lại khôi phục nhiệt tình ngày xưa, hư vinh tâm nho nhỏ nổi lên trong lòng Dean đã được thỏa mãn, nhưng vẫn biểu hiện ra dáng vẻ khó xử, đem một vỏ sò gần bằng bàn tay đưa cho Rebertine, “Cái này trả lại cho ngươi.”

Nguyên bản Rebertine vô thức muốn hỏi cái này là cái gì, nhưng trong nháy mắt lại nghĩ tới lời của bạn thân Lavr. Vì vậy ho nhẹ một tiếng nuốt về câu hỏi kia, chỉ hàm hồ nói, “Sao vậy? Không thích sao?”

Dean lắc đầu, như cũ giữ nguyên hình dạng sầu muộn, “Món quà này rất tốt, ta nghĩ bất luận nhân ngư giống cái nào cũng sẽ thích, nhưng ta không thể nhận.”

Rebertine rất cổ động mà hỏi một câu, “Vì sao a?”

Dean dùng cặp mắt màu ngọc bích mang theo sương mờ của mình nhìn Rebertine, giống như làm ra quyết định nào đó mà hít sâu một hơi đáp, “Món quà này trả lại cho ngươi, cũng mong ngươi sau này không nên lại tới tìm ta nữa, ta muốn kết làm bạn lữ với Colin.” Thấy Rebertine há mồm muốn nói gì đó, Dean lại lên tiếng, “Ta biết tin tức này đối với ngươi mà nói là một đả kích, nhưng ta không muốn gạt ngươi tới ngày ta cùng Colin cử hành nghi thức đâu. Reb, ngươi là một nhân ngư giống đực tốt, sự quan tâm của ngươi cũng khiến ta rất cảm động, nhưng đôi khi rất nhiều chuyện vẫn phải tiếc nuối như thế này. Ta mong ngươi có thể tiếp thu hiện thực, chúng ta vẫn làm bạn, được không?”

Rebertine lẳng lặng nghe xong Dean nói, cả buổi cũng không lên tiếng, cuối cùng chỉ là cúi đầu hơi run rẩy tiếp nhận vỏ sò Dean đưa cho, nói thật khẽ, “Vậy, chúc ngươi hạnh phúc.” Sau đó không quay đầu lại rất nhanh xoay người rời đi, chỉ để lại cho Dean một bóng lưng bi thương của nhân ngư giống đực từng vô cùng thương hắn.

Hoa nở hai đóa trên một cành, bên này Dean còn đang chìm đắm trong đắc ý nho nhỏ khi có người vì mình mà bi thương, bên này Rebertine cũng đỏ bừng cả mặt trong miệng còn không ngừng phát ra tiếng hực hực, người không biết còn tưởng hắn sắp bị vỡ huyết quản.

Nói thật, mới nãy khi Rebertine nhìn vào ánh mắt thành khẩn như ngọc của Dean, hắn đã muốn cười, dùng lời của hắn sau khi cười như điên một hồi mới bình tĩnh lại thì là, ai u trời ạ, anh đây lớn như vậy lần đầu tiên được người ta khen a, cái này nếu là Rebertine thật sự kia thì đã bị đôi mắt nhỏ trong ai oán mang theo mong ước, trong mong ước mang theo chút sầu bi của vị mỹ thiếu niên này làm cho nóng đầu lên, nhận lấy cái mác người tốt đồng thời đấm ngực mà hăng hái sau đó tiếp tục nhiệt tình với đối phương. Nhưng, xin lỗi, hiện giờ đã thay đổi người rồi, đây không phải mục tiêu của Rebertine mới.

Cho nên, Dean tự kỷ thì cứ để hắn tiếp tục tự kỷ đi, Rebertine từ đáy lòng đã chúc mừng mình được thoát khỏi mối tình tay ba cẩu huyết đó, nếu như đến lúc đó Colin thật sự độ lượng mời mình đi tham gia nghi thức của hắn và Dean, Rebertine không ngại đưa cho đôi tân nhân một phong lì xì thật to.

Cười xong, Rebertine lúc này mới nhớ ra món quà mà Rebertine tiền nhiệm đưa cho Dean, hắn đánh giá thứ mà Rebertine kia vì nó mà mất mạng, có thể thấy được không phải là thứ bình thường, vì vậy Rebertine mang theo vạn phần chờ mong mà mở vỏ sò kia ra. Sau khi thấy được thứ trong vỏ sò, trước đây khi còn là Chu Nghị hắn đã xem qua không ít thứ tốt cũng phải choáng váng —— Xem ra cấm địa có rất nhiều thứ tốt a.

Ai không biết thì đi xem cuốn phim lẻ Đại nội mật thám của Châu Tinh Tinh, trong đó có một quả minh châu khiến cho phụ nữ phát cuồng, mặc dù trong điện ảnh dùng mánh khóe khoa trương, nhưng Rebertine nghĩ nếu viên châu này xuất hiện, vậy sức thuyết phục sẽ tăng vọt. Minh châu to như trứng gà, bên ngoài rất tròn rất sáng, phiếm lên ánh trắng đặc biệt của minh châu, sốc nhất chính là nhìn viên minh châu này, luôn cảm thấy xung quanh nó tràn ngập sương khói, làm cho người ta cảm thấy mông lung, vươn tay chạm vào thì xác định là một viên châu bình thường. Nhìn thật lâu thì cảm thấy bản thân chìm trong ánh sáng ôn nhuận.

(Châu Tinh Trì tên gọi iu là Tinh Tinh, phim Đại nội mật thám là một trong vài bộ ta khá thích của anh, phải nói là cười đau cả ruột và cũng phải ngớ ra vì nhảm –)

Rebertine đóng lại vỏ sò hít thở nửa phút mới hoàn hồn, thứ này nói là vô giá cũng không quá đáng, hầu như trong nháy mắt, trong đầu Rebertine toát ra một nghi vấn —— Thứ tốt thế này, sao Dean có thể thoải mái trả lại cho mình? Nhưng trong nháy mắt kế tiếp, Rebertine nghĩ tới đáp án —— Dean vừa nói, hắn sẽ kết làm bạn lữ với Colin. Lấy động tĩnh mà Rebertine trước đây theo đuổi Dean, lúc này lại đưa tới một thứ tốt thế này, lúc nhờ anh em tốt Ivor và Lavr đưa cho Dean thì động tĩnh quả thật không nhỏ, Colin có thể nào không biết? Làm lão công ai lại muốn thấy vợ mình yêu thích không buông tay vật của kẻ ái mộ hắn? Phàm những kẻ tính tình kiêu ngạo đều coi nó là cái đinh trong mắt. Dean là một người thông minh, sở dĩ hắn cân nhắc giữa lợi và hại rồi quyết định trả lại cho Rebertine, mặc dù có lẽ là rất tiếc nuối, nhưng trong biển rộng bảo tàng ẩn giấu ngàn vạn thứ, có thứ còn hơn xa món quà này của Rebertine, Colin còn không mau dốc sức đi tìm một thứ tốt hơn dâng cho Dean sao? Đáp án rất rõ ràng.

Rebertine suy nghĩ cẩn thận rồi thì cúi đầu nhìn thoáng qua vỏ sò chứa bảo châu, nở nụ cười đem giấu vào trong cái sọt san hô chứa linh tinh của mình —— Rebertine trước đây có thể nói là hạ vốn gốc, bất quá kết quả là vẫn làm đá kê chân của người khác. Mà đối với Rebertine hiện nay, nhân ngư tự kỷ lại có tâm cơ như vậy không phải loại hắn thích. Nghĩ dến viên mi tâm châu giữa mi tâm của Dean, Rebertine nhìn thế nào cũng thấy giống như cá ông, thậm chí hắn còn có chút ác liệt mà nghĩ, tại sao phải dùng mi tâm châu để xác định giống cái ưu tú hay không ưu tú chứ? Thứ này đối với giống cái nhân ngư mà nói chỉ có tác dụng như một cây đèn pin thôi mà, lấy độ sáng như thế, còn không bằng mũ đèn mà thợ mỏ dùng khi làm việc nữa kìa, nhìn được xa hơn sáng hơn —— Được rồi, mọi người nên tha thứ cho cái sự độc mồm của Rebertine đối với những việc khiến hắn không vui.

Chuyện Dean đối với Rebertine mà nói, chỉ như một cơn gió thoảng, như hải tảo nhẹ nhàng phất qua, đảo mắt đã bị ném sau đầu, thậm chí đối với Lavr và Ivor đang lo sợ hắn làm chuyện điên rồ khi biết Dean và Colin kết làm bạn lữ, Rebertine cùng dùng thái độ kiên quyết biểu đạt mình đã thoát khỏi đả kích vô hình kia.

Chân chính khiến Rebertine phiền não thậm chí là nổi giận là một việc khác —— Hắn đã liên tục mười ngày không thấy Debby rồi.

Nếu như nói hai ba ngày chạy đi tìm một người mà người đó không ở nhà, có thể nói là trùng hợp, nhưng khi số lần càng lúc càng nhiều, Rebertine vốn thần kinh không thô đã rất khẳng định, Debby đây là không muốn gặp mình, đang trốn tránh mình.

Đây là vì sao nha? Rebertine nghĩ muốn nát óc cũng không rõ, mình cũng không trêu không chọc hắn, tại sao không rên một tiếng đáp lại mình chứ?

Rebertine đã hỏi Lavr và Ivor, có thể mình đã chọc Debby không vui mà mình không biết, nhưng phản ứng của Lavr và Ivor thấy nhưng không thể trách, thậm chí Ivor còn khoác vai Rebertine nói, “Đã sớm nói với ngươi Debby rất quái lạ rồi mà, hắn như vậy mới là bình thường, nếu như hắn mỗi ngày gặp ngươi đi chơi với ngươi mới là không bình thường đó.”

Lavr cũng phụ họa, “Trước đó là vì ngươi đi cấm địa hắn vì cứu ngươi mà bị thương, cho nên hai người qua lại có thể hiểu được, hiện tại vết thương của hắn đã lành, chuyện ngươi vào cấm địa cũng đã chấm dứt, mọi người chính là một lần nữa trở lại cuộc sống lúc trước không phải sao? Hơn nữa Debby vốn là cái loại tính cách chỉ thích ru rú ở nhà không thích tiếp xúc với người xung quanh a. Không muốn thay đổi mới là tính cách vốn có của hắn, lúc trước, đều là vài chuyện ngoài ý muốn mà thôi.”

Đối với giải thích của Lavr và Ivor, Rebertine không hề cảm thấy có lý chút nào, cho tới bây giờ hắn luôn thuận buồm xuôi gió chưa hề bị vứt qua một bên, vì vậy Rebertine luôn kiêu ngạo luôn ngang ngược đã nổi giận, dựa vào cái gì nha? Giết người cũng phải có lý do, tại sao lại vô thanh vô tức mà ném ta qua một bên, ta cũng là người biết cáu kỉnh đó! Không được, phải đi tìm hắn để hỏi cho rõ!

.

.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Hàng Mới Ra Lò

Art: Plaything ~ Món đồ chơi của Đại công tước ~

• Truyện tranh: Plaything ~ Món đồ chơi của Đại công tước ~ • Tên khác: Plaything / Plaything - The Toy of a Grand Duke / Plaything ~어느 대공 각...